Ngược lại ở nhà họ Lục, Lục Vân Triệt quanh năm vắng nhà. Nếu người nhà Lục dễ sống chung thì cô sẽ ở lại đây. Còn nếu khó chịu, cô hoàn toàn có thể bảo Lục Vân Triệt xin nhà trong khu tập thể quân đội rồi theo anh tới đơn vị.
Nếu hai người thật sự không hợp nhau lúc đó sẽ ly hôn. Dù ly hôn với quân nhân không dễ nhưng suy cho cùng vẫn có thể.
Nghĩ thông rồi, Lâm Duyệt Dao nói với bà Lục:
“Mẹ, con đã gả vào nhà họ Lục thì dĩ nhiên là con dâu nhà họ Lục. Chỉ cần Lục Vân Triệt thật lòng với con, con cũng sẽ thật lòng với anh ấy.”
Nghe vậy, mặt bà Lục lập tức bừng sáng, không giấu nổi xúc động:
“Dao Dao, con yên tâm. Nếu thằng hai dám không tốt với con, mẹ sẽ không nhận nó là con trai nữa.”
Nhìn ánh mắt và vẻ mặt của bà, Duyệt Dao biết bà rất chân thành.
Không rõ vì sao mẹ chồng lại quan tâm một cô dâu mới đến vậy, nhưng trong khoảnh khắc này, lòng cô bỗng cảm thấy ấm áp.
Kiếp trước cô là trẻ mồ côi chưa từng được hưởng tình thân. Không ngờ sau khi xuyên không lại gặp một người mẹ chồng thật lòng đối tốt với mình.
“Mẹ, mẹ tốt với con quá.”
Bà Lục tự hào hất cằm:
“Dao Dao yên tâm, đời này có mẹ ở đây, mẹ sẽ bảo vệ con.”
Lâm Duyệt Dao lập tức nắm được trọng điểm.
Đời này ư? Chẳng lẽ... bà cũng sống lại một đời?
Như vậy thì lý do thái độ của bà với chuyện cô thay chị gả vào nhà lại đổi nhanh đến vậy đã rõ.
Có vẻ như bà Lục cũng nhận ra mình lỡ lời nên vội vàng chuyển chủ đề.
Tuy Lâm Duyệt Dao đã đoán ra phần nào nhưng thấy bà đổi chủ đề thì cũng thuận theo mà tiếp tục trò chuyện.
Trong phòng, mẹ chồng nàng dâu nói chuyện rôm rả, bầu không khí hòa hợp đến lạ.
Thế nhưng họ không biết rằng bên ngoài cửa phòng vẫn còn hai kẻ đang rình rập.
Chỉ là vì cửa đóng chặt nên chẳng nghe rõ bên trong nói gì.
Con trai thứ ba và con trai thứ tư áp sát tai vào cửa, dựng thẳng tai lên nghe.
Hai anh em chẳng ai chịu nhường ai, lời qua tiếng lại cãi nhau ầm ĩ.
Lục Vân Triệt vừa dọn dẹp xong bên ngoài, quay vào thì thấy hai đứa em đang đẩy qua đẩy lại: “Lão Tam, Lão Tứ, hai đứa bày trò gì đấy? Không thấy ngoài kia ai cũng đang bận à? Sao không ra phụ một tay?”
Lời vừa dứt, sắc mặt Lục Lão Tam và Lục Lão Tứ lập tức thay đổi. Đúng lúc cả hai định chuồn thì cửa phòng bất ngờ mở ra từ bên trong. Hai anh em mất thăng bằng, đồng loạt ngã dập mông xuống đất.
Mẹ Lục nhìn bộ dạng này của hai đứa, trong đầu lập tức hiện lên cảnh kiếp trước bị hai con sói mắt trắng này đối xử thế nào, lửa giận bốc lên không kìm được.
“Nhìn cái gì mà nhìn, bao nhiêu việc không làm, chỉ biết chui rúc ở đây trốn việc. Còn muốn bà già này tiếp tục hầu hạ mấy ông tướng các người à? Còn không mau cút ra làm việc!”
Mẹ Lục đột ngột nổi khùng, dọa cho Lục Lão Tam và Lục Lão Tứ đứng hình tại chỗ.
Một lúc sau Lục Lão Tam mới hoàn hồn, làm nũng: “Mẹ, con là đứa mẹ thương nhất mà, sao mẹ lại nói con như vậy được? Con là người hiếu thảo nhất với mẹ mà!”
Câu này vừa thốt ra, ngọn lửa trong lòng mẹ Lục càng bốc cao: “Anh hiếu thảo nhất á? Anh lấy gì để hiếu thảo? Dựa vào cái mồm dẻo quẹo của anh chắc?”
Kiếp trước để Lão Tam cưới được vợ, bà đã nhường lại công việc cho vợ Lão Tam. Cũng vì chuyện đó mà vợ chồng con cả ôm cả bụng ấm ức nhưng bà lại tin lời ngon ngọt của Lão Tam, cứ nghĩ nó sẽ hiếu thảo với mình, nên làm ngơ trước những lời phàn nàn kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)