Nhưng lúc này mọi sự chú ý đều đổ dồn vào mẹ Lục, chẳng ai để ý đến cô dâu.
Nhà họ Lục lúng túng, ai ngờ ngày vui lại xảy ra chuyện.
Đang bàn chuyện đưa bà Lục đi viện thì bà đột nhiên mở mắt.
“Mẹ tỉnh rồi!” Con trai thứ ba nhà họ Lục mừng rỡ hô.
Vợ chồng con cả liếc nhìn nhưng không nói gì, chỉ im lặng quan sát.
Lục Vân Triệt đỡ mẹ ngồi dậy rồi lo lắng hỏi:
“Mẹ, mẹ thấy sao? Có chỗ nào khó chịu không?”
Ba Lục cũng hỏi:
“Bà nó, bà có sao không?”
Bà Lục khẽ mở mắt nhìn quanh một vòng, vẻ mặt ngơ ngác.
Bà hoa mắt sao?
Sao con cả lại trẻ thế này?
Chẳng phải thằng hai đã hy sinh trong một nhiệm vụ rồi sao?
Ngay cả ông nhà cũng vẫn sống khỏe, lại còn trẻ hơn nhiều?
Mãi một lúc sau bà mới nhận ra mình đã... sống lại.
Bà gạt tay Lục Vân Triệt ra rồi chen qua đám người, nắm chặt tay Lâm Duyệt Dao, chân thành nói:
“Dao Dao, vừa nãy là lỗi của mẹ. Mẹ hồ đồ nên mới nói mấy lời đó. Con yên tâm, mẹ không hề ghét con, mẹ chỉ xót cho con vì chịu nhiều thiệt thòi thôi.”
Lời lẽ tha thiết khiến Lâm Duyệt Dao chết lặng.
Gì nữa đây?
Chẳng phải vừa rồi bà còn phản đối dữ dội, thậm chí tức đến ngất đi sao? Sao chớp mắt đã đổi thái độ?
Khách khứa nhìn nhau, ai nấy đều ngẩn ngơ.
Người nhà họ Lục thì hoài nghi, hay là bà Lục tức đến lú lẫn luôn rồi?
Bà Lục hoàn toàn không bận tâm người khác nghĩ gì, lúc này bà chỉ thấy may mắn vì kiếp này người gả sang lại là Lâm Duyệt Dao.
Kiếp trước, sau khi Lâm Duyệt Huyên về làm dâu thì thường hay cãi vã với bà. Chưa đầy hai tháng sau khi thằng hai hy sinh, cô ta đã lén qua lại với một gã đàn ông đã có vợ rồi còn cuỗm luôn tiền trợ cấp chiến sĩ của con trai để theo gã đó.
Vì lo kiếm tiền cho thằng tư đi nước ngoài, sau khi nghỉ hưu ông nhà vẫn phải làm thêm, cuối cùng lao lực đến chết.
Con cả và con thứ trách bà thiên vị, lúc bà già yếu cần con chăm thì chúng đá bà qua lại như quả bóng.
Con gái lớn của bà vì sinh hai đứa con gái mà bị nhà chồng ghét bỏ, sau đó còn bị chồng bạo hành đến chết.
Cuối đời bà sống trong cảnh khốn cùng. Nếu không nhờ Lâm Duyệt Dao giúp đỡ, có khi bà đã chết cóng ngoài đường.
Giờ đây Lâm Duyệt Dao gả vào nhà, bà nhất định sẽ đối xử thật tốt để báo đáp ân tình kiếp trước.
Còn nếu Lâm Duyệt Dao không muốn sống với thằng hai thì bà cũng sẽ không ép, sẵn sàng nhận cô làm con nuôi.
Nhưng trước mắt đang là tiệc cưới của thằng hai, thế nào cũng phải để hôn lễ diễn ra suôn sẻ, chuyện Duyệt Dao nghĩ gì thì để sau mới hỏi riêng.
Nghĩ vậy, bà càng siết tay cô chặt hơn.
“Con gái ngoan, yên tâm, từ nay mẹ sẽ coi con như con ruột. Bao nhiêu ấm ức con từng chịu, mẹ sẽ đòi lại công bằng cho con.”
Nói xong bà quay sang đám khách mời, nở nụ cười rạng rỡ:
“Hôm nay là ngày cưới của thằng hai nhà tôi, cảm ơn mọi người đã đến chung vui. Khi nãy tôi thất lễ, mong mọi người bỏ qua!”
Nhìn bà hồ hởi tiếp khách, cả nhà họ Lục đều ngây ra.
Bà lại quay sang thấy thằng hai vẫn đứng trơ như cọc gỗ liền trừng mắt:
“Còn đứng đó làm gì? Mau dắt vợ đi mời rượu mọi người!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)