Nhìn rõ người đến là Lục Dã, cả trái tim Triệu Mỹ Phân hoàn toàn thả lỏng.
“Con rể, con về lúc nào vậy? Đã ăn cơm chưa? Nhà ăn bệnh viện hình như vẫn còn cơm đấy, con ngồi đây nói chuyện với Tuệ Tuệ đi, mẹ ra nhà ăn xem sao.”
“Mẹ, không cần đâu, con...”
Lục Dã còn chưa kịp nói lát nữa anh tự đi ăn là được, Triệu Mỹ Phân đã chuồn mất dạng khỏi phòng bệnh như một cơn gió.
Tiện tay còn đóng luôn cửa lại.
Tuyệt đối không thể để người khác quấy rầy đôi vợ chồng trẻ!
Lâm Tuệ ngồi trên giường:...
Quả nhiên là dâu con rể khách, nhìn thái độ của mẹ cô đối với Lục Dã, người không biết còn tưởng Lục Dã mới là con trai ruột của bà, chứ không phải con rể.
Lâm Tuệ thầm oán trách trong lòng.
Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra, dường như cô đã hòa nhập vào thân phận Lâm Tuệ của thập niên 70 này nhanh hơn cô tưởng tượng.
Sau khi Triệu Mỹ Phân rời đi, phòng bệnh hoàn toàn chìm vào yên tĩnh.
Lâm Tuệ tựa lưng vào gối, không biết phải nói gì nên từ từ nhắm mắt lại.
Vốn tưởng nhắm mắt lại là có thể phớt lờ sự tồn tại của Lục Dã, ai ngờ sự hiện diện của người đàn ông này lại quá mạnh mẽ. Trong căn phòng bệnh không lớn này, sự tồn tại của anh vô cùng mãnh liệt.
Lâm Tuệ có thể cảm nhận được, người đàn ông đang đứng trước giường bệnh đang nhìn mình.
Là do hành động của cô để lộ sơ hở, không giống nguyên chủ nên khiến anh nảy sinh nghi ngờ? Hay là, anh đến để tính sổ chuyện Lục Tú Vân xuống nông thôn?
Cho nên vừa rồi đánh Lục Văn Ngạn, cũng chỉ là nể mặt cô trước người ngoài?
Đóng cửa lại rồi, anh lại bắt đầu dạy dỗ cô?
Lâm Tuệ nghĩ đến khả năng này, cô bất chợt run rẩy, buộc phải từ từ mở mắt ra.
Vừa mở mắt, đã chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy của Lục Dã.
Trong đầu cô lại hiện lên những hành động tàn nhẫn của Lục Dã đối với nguyên chủ trong cuốn điền văn đó, mức độ tàn độc khiến Lâm Tuệ không khỏi run rẩy.
“Chuyện Tú Vân xuống nông thôn, là tôi bị Thẩm Ái Đệ lừa.” Để giữ mạng, cô quyết định chủ động thú nhận trước: “Thẩm Ái Đệ nói, nếu không để Tú Vân xuống nông thôn, tôi sẽ mất công việc ở cung tiêu xã.”
Lâm Tuệ cụp mắt giải thích, đôi bàn tay trắng trẻo gầy gò nắm chặt lấy ga giường hai bên, có thể thấy hiện tại cô đang căng thẳng đến mức nào.
Cô nói xong, không nghe thấy tiếng Lục Dã.
Không đoán được thái độ của Lục Dã, cô đành cắn răng nói tiếp: “Tôi thừa nhận tôi không có đầu óc, bị Thẩm Ái Đệ lừa. Tôi đã nhường công việc ở cung tiêu xã cho Tú Vân rồi, em ấy sẽ không phải xuống nông thôn nữa, anh yên tâm.”
Chỉ cần Lục Tú Vân không xuống nông thôn, thì nhà họ Lục sẽ không nhà tan cửa nát, cô chắc cũng sẽ không chết chứ?
Nghĩ đến đây, Lâm Tuệ khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bờ vai cũng thả lỏng.
Hành động mà cô tự cho là kín đáo, lại đều thu vào tầm mắt Lục Dã.
Lúc này Lâm Tuệ không ngẩng đầu lên nhìn, nếu không cô nhất định có thể thấy, trong đôi mắt sâu thẳm tưởng chừng như bình tĩnh của Lục Dã, đang có sóng to gió lớn cuộn trào.
Anh mím chặt đôi môi mỏng.
Ánh mắt dán chặt lên đỉnh đầu Lâm Tuệ.
“Tôi biết.”
Anh dùng giọng điệu nhạt nhẽo đáp lại hai chữ.
Lâm Tuệ có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn người đàn ông đang đứng bên giường.
Là lốp dự phòng mà nữ chính yêu nhất, Lục Dã bất luận là ngoại hình hay vóc dáng, tuyệt đối đều là cấu hình đỉnh cao.
Ngũ quan sâu thẳm và tuấn tú, vóc dáng cao lớn nhưng không có vẻ quá vạm vỡ, làn da không phải kiểu trắng bệch giả tạo của mấy tiểu thịt tươi, mà là màu lúa mì toát lên vẻ nam tính đậm chất đàn ông.
Dưới bộ quân phục kiểu mới, bờ vai rộng, eo thon, đôi chân dài, mỗi một chỗ đều tràn đầy sức mạnh.
Tóc cô rất mượt, mái tóc đen dưới ánh đèn dường như có ánh sáng lấp lánh. Mái tóc xõa dài có vài lọn rủ từ bên tai xuống vai.
Mái tóc đen nhánh và khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần tạo nên sự tương phản rõ rệt, sự va chạm tột độ giữa đen và trắng, đẹp đến mức rung động lòng người.
Băng gạc quấn trên trán cô, xuyên qua giữa những lọn tóc đen, trên băng gạc rỉ ra một chút vết máu.
Lục Dã phải cố gắng kiềm chế bản thân, mới đảm bảo không mất kiểm soát mà làm cô sợ...
“Trán là do Thẩm Ái Đệ làm bị thương?”
Lục Dã đột nhiên lên tiếng hỏi.
Lâm Tuệ “a” một tiếng, lúc này mới phát hiện mình vừa rồi nhìn trai đẹp đến mức mất tập trung. Cô ảo não giơ tay định tự gõ đầu mình, nhưng giơ được một nửa mới nhớ ra đầu mình vẫn còn bị thương.
Cô “ừ” một tiếng.
“Đúng vậy.”
Cũng không biết nghĩ đến điều gì, Lâm Tuệ đột nhiên nở một nụ cười, cười tủm tỉm nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh định báo thù cho tôi sao?”
Em trai ruột anh còn đánh được, Thẩm Ái Đệ này bắt nạt vợ anh, anh định làm thế nào?
“Người ngoài không thể đánh.”
Lục Dã rất nhanh đưa ra câu trả lời.
Lâm Tuệ “ồ” một tiếng.
Đã dự cảm từ trước, chỉ là đơn thuần muốn thử xem Lục Dã có thể làm được đến mức nào vì nguyên chủ mà thôi.
Bây giờ xem ra, Lục Dã đánh Lục Văn Ngạn, chẳng qua là dạy dỗ em trai, vì muốn tốt cho em trai mà thôi... chữ “thôi” còn chưa nghĩ xong, đã nghe Lục Dã nói: “Nhưng có thể dùng cách khác.”
“Hửm?”
Lâm Tuệ lại ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc nhìn anh, vừa định hỏi anh có cách gì hay, thì Triệu Mỹ Phân đã đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
Bà bưng hai hộp cơm, xách một túi bánh bao từ ngoài đi vào.
Lục Dã vội vàng ra giúp xách đồ.
Triệu Mỹ Phân cười nói không cần, nhưng tay lại rất thành thật đưa hết đồ cho Lục Dã, có thể thấy bà vô cùng hài lòng với người con rể này.
“Mẹ vừa đi thật đúng lúc, đầu bếp nhà ăn vừa vặn chuẩn bị nghỉ, mẹ nói với ông ấy là con rể mẹ từ ngoài về chưa ăn cơm, đầu bếp lập tức nấu riêng cho con rể một bát mì, làm thêm bánh bao.”
Trong hai hộp cơm này, một hộp là súp gà, một hộp là mì.
Bà không để chung, là sợ ngâm lâu ăn không ngon.
Bánh bao trong túi được hấp bằng xửng nhỏ, có tới mười hai cái, một nửa nhân rau, một nửa nhân thịt làm bằng bột mì trắng, tốn ba đồng, còn thêm một cân tem thịt.
Khoản này đặt ở những gia đình khác, là một khoản chi tiêu rất lớn.
Nhưng Triệu Mỹ Phân không tiếc.
Nhà họ chỉ có Lâm Tuệ là con gái một, mấy năm nay, con gái đột nhiên như biến thành một người khác, không hiểu chuyện, con rể không những không chê bai, mà vào dịp lễ tết còn gọi điện, gửi thư về, nói Lâm Tuệ còn nhỏ, lớn chút nữa sẽ hiểu chuyện.
Triệu Mỹ Phân biết đây là Lục Dã đang an ủi họ.
Rõ ràng hồi nhỏ Tuệ Tuệ là đứa hiểu chuyện nhất, nhưng sau khi kết hôn, con bé lại thay đổi hoàn toàn, ngay cả những người làm cha làm mẹ như họ cũng chướng mắt, vậy mà con rể luôn nói, Tuệ Tuệ sẽ thay đổi lại...
Triệu Mỹ Phân nghĩ đến những điều này lại không kìm được nước mắt, con rể họ tốt như vậy, bà không đối xử tốt với con rể thì đối xử tốt với ai?
“Con rể à, con ăn nhiều vào, chỗ này đều làm cho con đấy, con ăn hết đi nhé.”
Triệu Mỹ Phân dặn dò bên cạnh.
Chỉ sợ Lục Dã bị đói.
Lục Dã ngồi xuống cạnh bàn, trước khi mở hộp cơm chuẩn bị ăn, anh ngẩng đầu nhìn Lâm Tuệ.
“Vợ, em có muốn ăn thêm chút không?”
Lâm Tuệ chấn động toàn thân!
Không dám tin nhìn người đàn ông trước mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

