Hơi thở nóng rực phả vào bên tai, nóng đến mức khiến cả người cô như muốn bốc cháy.
Cô muốn lùi lại, nhưng người đàn ông đã giam chặt cô trong vòng tay, khiến cô không còn đường thoái lui.
Trong bóng tối, cô không nhìn rõ khuôn mặt anh, nhưng sự hiện diện của người đàn ông này lại vô cùng mãnh liệt.
Cùng với mỗi nhịp thở của anh, cơ thể cô lại nóng thêm một phần, giống như đang bốc hỏa.
“Tuệ Tuệ… Vợ ơi…”
“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, con mau tỉnh lại đi, đừng làm mẹ sợ mà.”
Bên tai vang lên giọng nói đầy lo lắng của một người phụ nữ.
Nhưng Lâm Tuệ biết, đây tuyệt đối không phải là giọng của mẹ cô.
Cô cố gắng muốn mở mắt ra, nhưng làm thế nào cũng không mở nổi.
Bên tai ngoài tiếng khóc nức nở của người phụ nữ xa lạ tự xưng là mẹ cô, còn có những âm thanh khác vang lên.
Vô cùng ồn ào và lộn xộn.
“Cô Lâm Tuệ này tâm địa cũng đen tối thật đấy, cô ta thừa biết em chồng mình là Lục Tú Vân ốm yếu như ngọn cỏ đón gió, vậy mà còn đăng ký cho con bé xuống nông thôn, thế này chẳng phải là muốn lấy mạng Lục Tú Vân sao?”
“Chứ còn gì nữa? Lâm Tuệ gả vào nhà họ Lục bốn năm nay, nhà họ Lục chưa từng để cô ta chịu thiệt thòi nửa điểm. Không ngờ hôm nay cô ta lại vì sợ em chồng cướp mất công việc của mình, mà lén đăng ký cho con bé xuống nông thôn.”
“Tâm địa phải độc ác đến mức nào cơ chứ? Với cơ thể của Tú Vân, xuống nông thôn rồi liệu còn mạng mà trở về không?”
“Lục Dã cũng thật đáng thương, quanh năm suốt tháng không có ở nhà, chẳng biết mình lại rước về một cô vợ tồi tệ thế này.”
“Đúng thế thật.”
Những âm thanh ồn ào bên tai không ngừng vang lên, Lâm Tuệ sững sờ một chút. Rất nhanh sau đó, một luồng ký ức không thuộc về cô điên cuồng tràn vào trong đầu.
Cô xuyên không rồi.
Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mang tên “Trọng sinh thập niên 70: Các đại lão tranh nhau làm lốp dự phòng của tôi”.
Thân phận của cô chính là nữ phụ phản diện lớn nhất trong truyện, người vợ trước chết sớm của đại lão Lục Dã - Lâm Tuệ.
Về phần miêu tả Lâm Tuệ trong sách, tác giả không tốn quá nhiều giấy mực, mà chỉ nhắc lướt qua khi kể về nhà họ Lục.
Từ những câu chữ ít ỏi đó, có thể biết Lâm Tuệ là một đứa trẻ vô cùng kiêu ngạo, được cha mẹ chiều chuộng sinh hư. Tốt nghiệp cấp ba, cô ta không muốn xuống nông thôn nên đã tính kế Lục Dã khi anh về thăm nhà, mang thai đứa con của anh.
Năm thứ hai, cô ta sinh được một cặp sinh đôi một trai một gái.
Từ đó về sau, cô ta bắt đầu những tháng ngày làm mưa làm gió ở nhà họ Lục.
Đến năm thứ tư gả vào nhà họ Lục, Lâm Tuệ tính kế đẩy cô em chồng ốm yếu xuống nông thôn. Chưa đầy một tháng sau, từ dưới quê truyền đến tin dữ Lục Tú Vân đã qua đời.
Em trai chồng là Lục Văn Ngạn xuống nông thôn đón thi thể Lục Tú Vân, lại biết được Lục Tú Vân bị bọn lưu manh cưỡng bức đến chết. Cậu ta nuốt không trôi cục tức này, giết chết đám lưu manh, bị bắt tại trận và ăn đạn tử hình.
Cha mẹ nhà họ Lục nghe tin, ngã bệnh ngay tại chỗ, chẳng bao lâu sau cũng qua đời.
Bỏ lại hai đứa cháu sinh đôi mới tròn ba tuổi.
Bọn trẻ cũng vì không có người lớn trông nom nên bị bọn buôn người bắt cóc. Đợi đến khi Lục Dã ở trong quân đội nghe tin chạy về, nhà họ Lục đã chẳng còn một người sống nào.
Lục Dã tìm được Lâm Tuệ đang bỏ trốn cùng nhân tình, anh tìm bảy tám gã đàn ông thay nhau cưỡng bức cô ta, rồi khi cô ta chỉ còn thoi thóp một hơi thở, anh tự tay bóp gãy cổ cô ta, nghiền xương thành tro…
Sinh mệnh của nhân vật Lâm Tuệ trên trang giấy vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi hai.
Còn bi kịch thê thảm của nhà họ Lục, cũng chỉ là điều kiện tác giả thiết lập để nữ chính có cơ hội an ủi Lục Dã mà thôi…
Lâm Tuệ nhớ lại nội dung trong sách, đồng thời cũng tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.
Hiện tại chính là ngày thứ ba sau khi nguyên chủ đăng ký cho Lục Tú Vân xuống nông thôn, cũng là lúc cô chị em “cây khế” đến tận cửa gây sự.
Hai cha con Lục Chấn Hoa và Lục Văn Ngạn đã ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại ba người phụ nữ và hai đứa trẻ ba tuổi.
Theo kế hoạch, ngày mai Lục Tú Vân sẽ phải xuống nông thôn.
Người chị em tốt của nguyên chủ là Thẩm Ái Đệ, hôm nay đến tận cửa, rêu rao chuyện này ầm ĩ lên, khiến hàng xóm láng giềng quanh nhà họ Lục đều biết những việc nguyên chủ đã làm.
Mẹ chồng nguyên chủ và Lục Tú Vân, cả hai đều có sức khỏe không tốt, bị chọc tức đến mức phải dắt bọn trẻ về phòng.
Nhân vật Lâm Tuệ vốn tính tình nóng nảy, bị Thẩm Ái Đệ bán đứng thì lập tức không chịu để yên, lao vào giằng co với Thẩm Ái Đệ rồi ngã nhào xuống đất, đầu đập trúng vật cứng.
Chết ngay tại chỗ.
Thế là Lâm Tuệ của thế kỷ hai mươi mốt liền xuyên đến đây.
Sau khi sắp xếp lại mọi chuyện, Lâm Tuệ cuối cùng cũng mở mắt ra.
“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ!”
Mẹ Lâm thấy Lâm Tuệ mở mắt, vui mừng ôm chầm lấy cô.
“Tốt quá rồi, con tỉnh lại rồi, tốt quá rồi.”
Người mẹ của cơ thể này rất yêu thương nguyên chủ.
Tình yêu thương này đối với Lâm Tuệ vừa xuyên đến, nhất thời cô vẫn chưa biết phải đối mặt ra sao.
Cô ngoan ngoãn để bà ôm, ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh nhìn đắc ý của Thẩm Ái Đệ.
Thẩm Ái Đệ này là bạn học của nữ chính trong cuốn điền văn thập niên này, những dòng miêu tả về Thẩm Ái Đệ trong truyện cũng rất ít. Còn việc cô ta có đến tận cửa gây sự hay không, Lâm Tuệ không hề biết.
Dù sao thì ngoài nữ chính và dàn đại lão lốp dự phòng của cô ta ra, cuốn truyện này miêu tả về những người khác không nhiều.
Lâm Tuệ không biết tại sao mình lại xuyên đến đây, nhưng nếu đã đến rồi, cô sẽ không để mọi chuyện diễn ra theo quỹ đạo định sẵn của cuốn sách.
“Mẹ buông con ra trước đã.”
Lâm Tuệ lên tiếng với mẹ Lâm đang ôm chặt lấy mình.
Mẹ Lâm sững người một chút, buông tay ra.
Lâm Tuệ không để ý đến mẹ Lâm, cô ôm cái đầu đang choáng váng từ từ đứng dậy, ánh mắt chạm thẳng vào khuôn mặt đắc ý của Thẩm Ái Đệ ở phía đối diện.
Không hiểu sao, khi Thẩm Ái Đệ nhìn thấy ánh mắt này của Lâm Tuệ, ả ta lại có một khoảnh khắc sợ hãi.
Nhưng nghĩ lại, ả sợ Lâm Tuệ cái gì chứ? Ả đang vạch trần bộ mặt thật của người đàn bà độc ác Lâm Tuệ này cơ mà, ả không việc gì phải sợ Lâm Tuệ.
Ngược lại, ả còn là ân nhân của nhà họ Lục mới đúng.
“Lâm Tuệ, cô nhìn cái gì? Không phục à? Muốn đánh tôi sao?”
Thẩm Ái Đệ giả vờ bình tĩnh nhìn Lâm Tuệ vừa mở mắt ra đã thay đổi hẳn khí thế. Ả cố gắng không lùi bước, tỏ vẻ mình hoàn toàn không sợ Lâm Tuệ.
Lâm Tuệ hừ một tiếng, cười lạnh một cái, nhấc chân đạp thẳng vào bụng Thẩm Ái Đệ, khiến ả ta lùi lại mấy bước lớn, ngã ngồi phịch xuống đất.
“Lâm Tuệ…”
Mặt Thẩm Ái Đệ đỏ gay như gan lợn, sau khi ngã bệt xuống đất, một lúc lâu sau ả mới ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Lâm Tuệ.
Ngọn lửa giận dữ trong đôi mắt đó gần như muốn nuốt chửng Lâm Tuệ sống sờ sờ.
Lâm Tuệ chậc một tiếng.
Cô đưa tay lau vết máu đang chảy ròng ròng trên trán, từng bước tiến lên, giẫm thẳng chân lên mu bàn tay của Thẩm Ái Đệ.
Dùng sức nghiến mạnh.
Nguyên chủ vốn đanh đá, cô cũng chẳng cần phải cố tình ngụy trang thành dáng vẻ hiền lương thục đức làm gì, cứ làm theo ý mình là được.
Thẩm Ái Đệ phát ra một tiếng hét thảm thiết như lợn bị chọc tiết.
“Á… Lâm Tuệ… Tay tôi… Tay tôi gãy rồi… Tay tôi gãy mất rồi…”
Lâm Tuệ rụt chân lại.
Cô nhìn quanh một lượt, cởi chiếc giày vải dưới chân ra, nhắm thẳng vào mặt Thẩm Ái Đệ mà tát bôm bốp.
“Tôi cho cô xúi giục tôi đăng ký cho Tiểu Vân xuống nông thôn này, tôi cho cô tính kế tôi này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

