Ôn Tri Hạ quả thực đã về nhà họ Ôn.
Ôn Tri Hạ đến thế giới truyện nam sinh này chỉ biết đại khái cốt truyện, trước khi biết tên, cô căn bản không có cách nào đối chiếu địa điểm, nhân vật giữa thực tế và trong sách.
Mà nếu cô muốn thoát khỏi cuộc đời bi thảm của nguyên chủ, ngoài việc phải ly hôn với Ninh Viễn Trí, tiếp theo chính là phải cắt đứt quan hệ với nhà họ Ôn.
Nếu không, cho dù cô hao tâm tổn trí ly hôn với Ninh Viễn Trí rồi, cũng sẽ bị Ôn Đại Hải bắt về lợi dụng lần nữa, bán gả cho người khác để đổi tiền.
Ôn Tri Hạ đương nhiên có thể không nghe lời Ôn Đại Hải, nhưng cặp song sinh tội nghiệp của nguyên chủ vẫn còn ở nhà họ Ôn mà.
Lúc đầu sở dĩ Ôn Tri Hạ bỏ sách không đọc, chính là vì cặp song sinh chết thảm trước sau vào năm mười ba tuổi.
Cô bây giờ đã trở thành nguyên chủ, không thể trơ mắt nhìn cặp song sinh lớn lên thành nhân vật phản diện rồi bước vào con đường tự hủy diệt.
Chưa kể cặp song sinh hiện tại ngày mốt mới tròn ba tuổi, mọi thứ vẫn còn kịp.
Từ biệt thự nhà họ Ninh đến biệt thự nhà họ Ôn chẳng qua chỉ mất hai mươi phút đi đường, nhưng vì phải hỏi đường nên Ôn Tri Hạ mất cả tiếng đồng hồ mới đến.
Trâu Khải Minh đi theo phía sau bắt đầu nghi ngờ có phải Ôn Tri Hạ đã phát hiện ra họ đang theo dõi, cho nên mới dắt mũi họ như vậy.
Và khi Ôn Tri Hạ đến biệt thự nhà họ Ôn, Trâu Khải Minh liếc nhìn Ninh Viễn Trí sắc mặt âm trầm khó đoán bên cạnh, cười nói, “Tôi thắng rồi.”
“A Trí, thay vì giữ một gián điệp vô ơn như vậy bên cạnh, chi bằng ly hôn với cô ta và kết hôn với em gái tôi. Cậu biết đấy, Tiểu Nhu nhà chúng tôi thích cậu từ lâu rồi, hơn nữa sự trợ giúp mà nhà họ Ôn có thể cho cậu, nhà họ Trâu chúng tôi cho cậu chỉ có nhiều hơn chứ không ít hơn.”
Trâu Khải Minh thấy Ninh Viễn Trí không nói gì, tiếp tục nói, “Cậu sẽ không lại dùng cái ơn cứu mạng gì đó của nhà họ Ôn để qua loa với tôi chứ? Cho dù có ân tình bao nhiêu năm nay cậu cũng trả hết rồi, càng không cần nói con trai cậu đều theo họ Ôn rồi.”
Trâu Khải Minh nói nhiều như vậy thấy Ninh Viễn Trí không để ý đến mình, hỏi, “A Trí, cậu nghĩ gì vậy?”
“Lái xe không tồi.” Ninh Viễn Trí nhìn chiếc Mercedes ngoài cửa nói.
Một người không có bằng lái, cũng chưa từng lái xe, hôm nay lại đột nhiên biến thành tài xế lão luyện.
Thật là thú vị.
...
Ôn Tri Hạ mở cửa xe nhìn biển số nhà trước mặt hít sâu một hơi, sau đó đẩy cửa bước vào.
Phòng khách nhà họ Ôn trống không, Ôn Tri Hạ nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía nhà bếp, đi tới nhìn bảo mẫu đang nấu ăn, hỏi, “Ba tôi và bọn trẻ đâu rồi?”
Dì Trương khi nhìn thấy Ôn Tri Hạ trở về, cười nói, “Ôn Tổng tối nay ra ngoài bàn chuyện làm ăn rồi, Diễm Diễm và Miểu Miểu đang chơi với đứa trẻ nhà hàng xóm trong phòng.”
Ôn Tri Hạ nghe vậy gật đầu, chuẩn bị nhân lúc người nhà họ Ôn không có nhà đưa cặp song sinh đi.
Chỉ là khi cô tìm thấy căn phòng cặp song sinh đang chơi, lại bị đóng đinh tại chỗ bởi âm thanh truyền ra từ bên trong.
“Diễm Diễm và Miểu Miểu là đồ dối trá!” Giọng nói non nớt của một cậu bé từ trong phòng vọng ra, “Ba mẹ tớ nói rồi, ba mẹ các cậu không cần các cậu nữa, cho nên mới vứt các cậu ở nhà họ Ôn, các cậu đúng là những đứa trẻ hoang không ai thèm nhận!”
“Bọn tớ không phải!” Một giọng nói càng non nớt và tức giận hơn truyền đến.
“Bọn tớ không phải.” Tiếng phản bác yếu ớt bám sát theo sau.
“Các cậu đúng là như vậy đấy! Chúng tớ mới không thèm chơi với những đứa trẻ không cha không mẹ, chúng tớ đi!”
Ôn Tri Hạ nghe vậy thì nhíu mày mở cửa ra, tưởng rằng sẽ nhìn thấy đứa trẻ vừa nói muốn rời đi, kết quả nhìn thấy là đám trẻ đang lao vào đánh nhau túi bụi.
Khi cậu bé trông xinh xắn nhưng thẹn quá hóa giận kia cầm chiếc xe đồ chơi bốn bánh bên cạnh đập vào đầu cậu bé đang đè lên người mình, Ôn Tri Hạ trực tiếp nhấc bổng cậu bé năm sáu tuổi kia lên.
Nghe thấy tiếng khóc đau đớn của cậu bé trong tay, Ôn Tri Hạ mới phát hiện cô bé mặc váy hồng đang ôm bắp chân cậu ta cắn chặt.
“Nhả ra nhả ra, hỏng răng mất!”
Chỉ một cái liếc mắt, Ôn Tri Hạ đã biết hai nhóc tì dữ dằn này là cặp song sinh tội nghiệp của cô.
Trước khi xuyên sách, Ôn Tri Hạ chỉ đọc nguyên tác đến chương ba trăm, lúc đó cặp song sinh mười ba tuổi, nguyên chủ đã chết được mười năm.
Cho đến khi con trai của Thiệu Nhã Tư đến trước mặt cặp song sinh, nói Ninh Viễn Trí sở dĩ có thể nuốt chửng nhà họ Lâm ở Cảng Thành là nhờ cấu kết với Thiệu Nhã Tư, hơn nữa cô ta sắp dắt cậu ta theo gả cho Ninh Viễn Trí để làm mẹ kế và anh kế của chúng, hòng cướp đi thân phận người thừa kế của chúng, khiến chúng mới nổi điên trả thù.
Cặp song sinh tuy tuổi còn nhỏ nhưng đủ điên cuồng và tàn nhẫn, cho nên cuối cùng mới có thể trả thù thành công, chỉ là kết cục của hai người là một chết một tàn phế.
Thiệu Nhã Tư đứng trước mặt Ôn Du Diễm bị cắt cụt hai chân, xoa bụng mình nói cặp song sinh tuy giết chết con trai cô ta, nhưng Ninh Viễn Trí sẽ trả lại cho cô ta một đứa con trai khác, đến lúc đó con trai cô ta vẫn sẽ thay thế cặp song sinh trở thành người thừa kế nhà họ Ninh.
Ôn Du Diễm và em gái sinh đôi của mình từ nhỏ nương tựa lẫn nhau lớn lên, sau khi cô bé chết, Ôn Du Diễm vốn đã không muốn sống nữa, nghe thấy lời khiêu khích của Thiệu Nhã Tư liền trực tiếp kéo cô ta chết chung.
Khi đọc đến đây, Ôn Tri Hạ tức giận chửi ầm lên, nhưng đây chính là kết cục của cặp song sinh, thương tâm nhưng cũng rất quyết liệt.
Mà lúc này cặp song sinh mới ba tuổi đã có bóng dáng thủ đoạn tàn nhẫn khi lớn lên.
Bên này Ôn Tri Hạ vừa gỡ Ninh Dụ Miểu đang cắn chân cậu bé không buông ra, phía sau Ôn Du Diễm lại cầm khối xếp hình lao vào.
Đến khi người lớn từ bên ngoài nghe thấy tiếng trẻ con khóc lớn chạy lên, Ôn Tri Hạ tay phải giữ Ôn Du Diễm tính khí nóng nảy, tay trái dắt Ninh Dụ Miểu đang nức nở khóc, phía sau là tiếng khóc rống rung trời của ba đứa trẻ.
“Ây da con trai của tôi, mặt mũi bị làm sao thế này?” Người phụ nữ dáng người đẫy đà uốn tóc xoăn giẫm giày cao gót đi lên, nhìn thấy vết thương trên mặt con trai mình thì hét chói tai với Ôn Tri Hạ, “Có phải các người làm không!”
Ôn Tri Hạ nhìn người phụ nữ đang hung dữ với mình, kéo hai đứa con ra sau lưng không chút lùi bước lớn tiếng nói, “Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi bà!”
“Tránh ra! Nếu tôi phát hiện hai đứa con tôi bị thương, tôi sẽ không để yên cho nhà các người!”
Ôn Tri Hạ nói xong câu này, buông tay Ninh Dụ Miểu đẩy người phụ nữ trước mặt ra, tiếp đó nắm lấy bàn tay nhỏ bé chưa kịp buông xuống của cô bé, khập khiễng dắt chúng đi xuống lầu.
Mã Thúy Quyên vốn dĩ thấy Ôn Tri Hạ ngày thường yếu đuối nay lại dám ra tay đẩy mình thì định nổi giận, nhưng khi nhìn thấy bóng lưng khập khiễng bướng bỉnh của Ôn Tri Hạ, liền đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn những đứa trẻ nhà mình trong phòng, thấp giọng hỏi, “Các con đánh Ôn Tri Hạ à?”
Sau khi biết được những đứa trẻ nhà mình không hề đánh Ôn Tri Hạ, hơn nữa vết thương trên người chúng rõ ràng là do cặp song sinh gây ra, Mã Thúy Quyên hùng hổ dẫn những đứa trẻ nhà mình xông xuống lầu, chỉ sợ Ôn Tri Hạ dẫn hai đứa nghiệt chủng kia sợ tội bỏ trốn.
Ôn Tri Hạ không chạy, không phải không muốn chạy, là bị Ôn Đại Hải vừa vặn về nhà chặn lại ở phòng khách.
Ôn Đại Hải nhìn thấy Ôn Tri Hạ trở về thì nhíu chặt mày, lại thấy cô dắt Ôn Du Diễm và Ninh Dụ Miểu hơi nhếch nhác liền lập tức quát mắng, “Mày làm mẹ kiểu gì vậy, đến cả đứa trẻ cũng không chăm sóc tốt.”
“Lớn tuổi thế này rồi chỉ lớn xác không lớn não sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
