Ôn Tri Hạ hơi mềm nhũn chân.
Một là vì tác dụng của thuốc trên người phát tác mãnh liệt; hai là cô bị Ninh Viễn Trí bắt quả tang tại trận làm cho sợ hãi.
Móng tay Ôn Tri Hạ cắm sâu vào lòng bàn tay mình, nhưng chút đau đớn này bây giờ đã không có cách nào khiến cô của hiện tại giữ được tỉnh táo.
Đứng trước khát vọng sống sót mãnh liệt, con người luôn sẽ phát huy được tiềm năng vô hạn.
Ôn Tri Hạ nhìn Ninh Viễn Trí trước mặt đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng lại mang theo chút cợt nhả, trong lòng cảm thán một câu nam chính này còn đẹp trai hơn cả tiểu thuyết miêu tả, lập tức nước mắt lưng tròng vịn cửa phòng khóc lóc kể lể với Ninh Viễn Trí, “Tôi biết cho dù tôi nói thế nào anh cũng sẽ không tin tôi.”
“Nhưng không sao, tôi nguyện ý ly hôn với anh, trả tự do cho anh...”
Ninh Viễn Trí khi nhìn thấy Ôn Tri Hạ khóc lóc kể lể với mình bằng bộ dạng này, lông mày khẽ nhíu trong mắt tràn đầy hứng thú, bởi vì Ôn Tri Hạ lúc này “sống động” hơn trước kia nhiều.
“Tôi tin cô.”
Những lời Ôn Tri Hạ muốn cầu xin Ninh Viễn Trí tha cho mình một con đường sống ở phía sau, cứ thế bị câu “Tôi tin cô” này của hắn chặn lại ở cổ họng.
Cô không dám tin nhìn Ninh Viễn Trí trước mặt, tình huống này không đúng lắm.
Bản thân đã mang bộ dạng này chạy từ trong phòng ra, tại sao hắn lại có phản ứng này?
Ninh Viễn Trí nhìn Ôn Tri Hạ sững sờ, lắc lắc đầu có vẻ như đang cố gắng làm cho mình tỉnh táo, cứ như vậy đứng tại chỗ nhìn cô.
Ôn Tri Hạ cảm thấy đầu óc mình đã rối thành một nồi cháo, thậm chí sắp không khống chế được trái tim muốn nhào về phía Ninh Viễn Trí của mình.
Nhưng không thể, bàn tay đầy thương tích của cô nhấn mạnh vào vết thương trên đùi trái của mình, cơn đau dữ dội lại một lần nữa khiến cô tỉnh táo, nhưng lại khiến cô ngã nhào xuống đất.
Thật khó chịu, thực sự quá khó chịu rồi.
Trên người giống như có một ngọn lửa dữ dội đang thiêu đốt, đốt đến mức mắt Ôn Tri Hạ đều đỏ bừng, chỉ muốn cởi sạch quần áo nhảy vào bể nước đá để cho mình mát mẻ một chút.
Khi Ôn Tri Hạ muốn giãy giụa bò dậy từ dưới đất, trong phòng truyền đến tiếng la hét cầu cứu của Chương Tịnh Nhã cùng với tiếng cầu hoan kinh tởm của người đàn ông.
Ôn Tri Hạ nhìn tay nắm cửa trước mặt, khi muốn vươn tay ra kéo, một đôi tay thon dài mạnh mẽ đã nắm lấy tay nắm cửa trước một bước.
Ngay khi Ôn Tri Hạ ngẩng đầu tưởng rằng Ninh Viễn Trí muốn mở cửa anh hùng cứu mỹ nhân, tay nắm cửa tưởng chừng cứng rắn kia cứ thế bị Ninh Viễn Trí bẻ gãy.
Tiếng đập cửa cầu cứu ngay bên tai, Ninh Viễn Trí lại trực tiếp cắt đứt khả năng Chương Tịnh Nhã trong phòng trốn thoát.
Ôn Tri Hạ ngẩn ngơ nhìn tay nắm cửa bị Ninh Viễn Trí tiện tay ném xuống đất, bên tai vang lên giọng nói của người đàn ông:
“Biết loại người nào chết nhanh nhất không?”
Ôn Tri Hạ nuốt nước bọt nơi cổ họng khô khốc.
“Người ban phát lòng tốt bừa bãi, xen vào việc của người khác.”
Ôn Tri Hạ đã không nghe thấy Ninh Viễn Trí trước mặt đang lầm bầm nói cái gì nữa, hơi men và tác dụng của thuốc cùng nhau phát tác.
Cô muốn uống nước, cô muốn ngâm bồn tắm nước lạnh, nếu cô không tìm một căn phòng nhốt mình lại nữa, lát nữa chắc chắn sẽ bộc lộ hết sự xấu xí trước mặt Ninh Viễn Trí.
Nhưng Ôn Tri Hạ bây giờ giống như một vũng bùn nhão, hai chân căn bản không nghe theo sự sai khiến của mình.
Cô vô lực xoay người muốn bỏ trốn, kết quả hai đầu gối quỳ trên mặt đất vừa chuẩn bị bò dậy, đã bị một cánh tay mạnh mẽ ôm ngang eo bế lên.
Mà Ôn Tri Hạ khi chạm vào Ninh Viễn Trí, đã không khống chế được hai tay mình luồn vào trong quần áo của hắn.
Rất lạnh rất buốt, giống như con người hắn vậy.
Ninh Viễn Trí nhìn Ôn Tri Hạ trong ngực mình hai mắt mất tiêu cự, cả người đỏ như con tôm luộc mà lại không an phận vặn vẹo lung tung trong ngực mình, lạnh lùng nói, “Ngoan ngoãn chút đi, nhúc nhích nữa thì ném cô vào thùng rác.”
Ninh Viễn Trí nhìn Ôn Tri Hạ sững sờ trong ngực, giọng điệu khó chịu nói, “Dù sao cô vừa ngu vừa vô dụng lại còn là kẻ yếu đuối, mỗi ngày không phải bị người ta dắt mũi thì là làm con rối giật dây của ba cô, ngoại trừ nhan sắc này coi được ra thì chẳng được tích sự gì, còn không bằng...”
“Anh nói bậy!”
Ôn Tri Hạ cảm thấy mình đã dùng hết mọi sức lực muốn cho Ninh Viễn Trí biết tay, nhưng sức lực cô dùng trên người Ninh Viễn Trí lúc này chẳng khác gì gãi ngứa cho hắn.
Và khi Ôn Tri Hạ ôm cổ Ninh Viễn Trí, cắn vào dái tai hắn, bên tai Ôn Tri Hạ truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Ninh Viễn Trí, “Cô đúng là không biết sống chết.”
Ôn Tri Hạ không biết sống chết liều mạng bất chấp, vừa cào vừa cắn chuẩn bị cùng chết với Ninh Viễn Trí, kết quả cuối cùng không biết làm sao lại rơi xuống đám mây, rơi vào suối nước nóng, lại lăn lên tấm sắt, giống như con cá vậy.
Trong cuộc kịch chiến của hai người, Ôn Tri Hạ cảm thấy mình hẳn là đã đánh thắng, bởi vì cô mang máng nhớ mình đã mấy lần đè Ninh Viễn Trí dưới thân dạy dỗ hắn.
Ôn Tri Hạ hiếm khi ngủ một giấc ngon lành, trước đó, cô đã làm việc liên tục ở công ty một tuần, mỗi ngày thời gian ngủ không đến bốn giờ đồng hồ.
Đợi cô tỉnh lại tinh thần khá tốt, nhưng khắp người lại giống như bị xe nghiền qua một lượt, lại còn là bị lốp xe lắp đinh nghiền qua một lượt.
Ôn Tri Hạ ngồi dậy nhìn cách trang trí mang đậm dấu ấn thời đại xung quanh, chiếc tivi kích thước hai mươi mốt inch và tấm vải ren trắng phủ bên trên, cùng với bông hoa giả bên cạnh, những chuyện xảy ra tối qua dần dần ùa về trong tâm trí cô.
Cô thực sự đã xuyên sách rồi.
Nhớ lại tối qua đã xảy ra chuyện gì, Ôn Tri Hạ tuyệt vọng dùng hai tay che mặt mình.
Hôm qua khi cô chạy từ phòng khách sạn ra không chỉ bị Ninh Viễn Trí bắt quả tang tại trận, sau đó càng không sợ chết mà vừa cào vừa cắn cưỡng bức hắn, thậm chí lúc tình ý đang nồng còn ép hắn xin lỗi mình, nếu không mình sẽ nhốt hắn vào tù.
Ôn Tri Hạ không nhớ rõ giữa chừng Ninh Viễn Trí có xin lỗi mình hay không, cô chỉ nhớ sau đó mình khóc lóc cầu xin Ninh Viễn Trí tha thứ.
Nghĩ đến đây, Ôn Tri Hạ xấu hổ trùm chăn kín mít.
Sau khi tâm trạng bình tĩnh lại, Ôn Tri Hạ bất chấp tất cả ngẩng đầu lên, dù sao chuyện nên làm không nên làm cô đều làm cả rồi, bây giờ hối hận cũng vô dụng.
Khi Ôn Tri Hạ chuẩn bị bước xuống giường, nhìn vết thương đã được xử lý trên người mình ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Hôm qua để giữ cho mình tỉnh táo cô không ít lần tự làm mình bị thương, có một số vị trí khá kín đáo, người bôi thuốc cho cô ngoại trừ Ninh Viễn Trí hẳn là không có ai khác.
Nhưng Ninh Viễn Trí sẽ chu đáo như vậy sao, sẽ không hạ độc cô chứ?
Cho dù bây giờ không hạ độc, nhưng với tính cách của Ninh Viễn Trí và những hồng nhan tri kỷ cùng người ái mộ tầng tầng lớp lớp bên cạnh hắn, cô sớm muộn gì cũng phải xong đời.
Cho nên việc đầu tiên sau khi Ôn Tri Hạ xuống giường mặc quần áo tử tế, chính là lấy giấy bút trên đầu giường để lại lời nhắn cho Ninh Viễn Trí:
Sáng mai chín giờ mang theo giấy tờ, chúng ta đến cục dân chính ly hôn —— Ôn Tri Hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
