Nhưng trước khi đến nhà họ Ôn, Ninh Viễn Trí phải về nhà một chuyến, Ôn Tri Hạ và cặp sinh đôi vẫn đang ở nhà đợi hắn.
Khi nghĩ đến điều này, trong lòng Ninh Viễn Trí dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Từ sau khi mẹ hắn tự sát, cho dù lúc trước kết hôn, Ninh Viễn Trí cũng chưa từng có cảm giác trong nhà có người đợi, nhưng bây giờ hắn đã có rồi.
Khi hắn về đến nhà nhìn thấy phòng ăn được trang trí đầy ngộ nghĩnh, lông mày khẽ nhíu lại.
“Ninh tổng, ngài về rồi.” Dì Lưu khi nhìn thấy ánh mắt không vui của Ninh Viễn Trí trong lòng có chút thấp thỏm.
Không phải là mình làm sai chuyện gì rồi chứ?
“Phu nhân đâu?”
Gần như không cần suy nghĩ, Ninh Viễn Trí liền biết những thứ này là do Ôn Tri Hạ bày ra.
Từ khi cô đưa cặp sinh đôi về, Ninh Viễn Trí cảm thấy tông màu chủ đạo đen trắng xám trong nhà đột nhiên trở nên lộn xộn.
“Phu nhân đang thay quần áo trong phòng ạ.”
Dì Lưu vừa dứt lời, giọng nói vui vẻ của cặp sinh đôi đã truyền đến từ trên lầu.
Ninh Viễn Trí ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy Ôn Tri Hạ mặc sườn xám sát nách in hoa màu xanh ngọc bích từ cầu thang bước xuống.
Ôn Tri Hạ da trắng nõn nà, vóc dáng thon thả, chiếc sườn xám in hoa màu xanh ngọc bích trên người vừa vặn tôn lên triệt để những ưu điểm của cô.
Ôn Tri Hạ nhìn ánh mắt Ninh Viễn Trí nhìn chằm chằm vào mình không thể rời đi, liền biết cách ăn mặc hôm nay của mình đúng rồi.
“Ba của bọn trẻ, anh về rồi!”
Câu nói này của Ôn Tri Hạ vừa thốt ra, bầu không khí kiều diễm vừa rồi lập tức tan biến thành mây khói.
Cô dẫn cặp sinh đôi từ cầu thang đi xuống, xoay một vòng trước mặt Ninh Viễn Trí cười hỏi: “Ba mẹ con em đẹp không?”
Hắn nhìn ba mẹ con cùng tông màu trước mặt, cứng miệng nói: “Cũng tạm.”
Không nghe được câu trả lời mình mong muốn Ôn Tri Hạ cũng không để tâm, cô buông tay cặp sinh đôi ra, lấy từ trên bàn phòng khách một chiếc cà vạt màu xanh ngọc bích hợp với màu sườn xám của cô đi đến trước mặt Ninh Viễn Trí, cười nói: “Chiếc cà vạt màu xanh ngọc bích này là tôi và Diễm Diễm Miểu Miểu đặc biệt chọn cho anh đấy.”
Hắn nhìn chiếc cà vạt trước mắt gần như cùng màu với sườn xám của Ôn Tri Hạ, mặc dù không nói có thích hay không, nhưng đã cầm lấy trong tay.
Hắn nhìn cô dường như luôn cởi mở trước mặt, nhạt nhẽo nói: “Cô muốn trở thành người một nhà với chúng tôi đến vậy sao?”
Chẳng qua chỉ là một kẻ mạo danh mà thôi.
Còn là một kẻ mạo danh không rõ lai lịch.
Bởi vì lai lịch của Ôn Tri Hạ có chút giống với mình, cho nên Ninh Viễn Trí luôn cố gắng muốn làm rõ lai lịch của Ôn Tri Hạ.
Ôn Tri Hạ nghe ra sự lạnh nhạt trong giọng điệu của Ninh Viễn Trí, nhưng cô vẫn cười nói: “Đúng vậy, bởi vì tôi thích Diễm Diễm và Miểu Miểu.”
Khi hắn nhìn về phía mình, nụ cười trên khóe miệng cô càng rạng rỡ hơn, “Cũng thích anh!”
Kiếp trước có một câu nói như thế nào nhỉ, đại khái là đàn ông quá giỏi ngụy trang, nhưng cao và đẹp trai lại nhìn một cái là thấy rõ.
Hắn chính là kiểu nhìn một cái là thấy rõ như vậy, vóc dáng người mẫu, ngoại hình tuấn mỹ nổi bật, mỗi một điểm đều nằm trong gu thẩm mỹ của Ôn Tri Hạ.
Đối mặt với một người như vậy, những lời tâng bốc đối với Ôn Tri Hạ mà nói đương nhiên là thuận miệng thốt ra.
Hắn liếc nhìn cô đang mở mắt nói dối, lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”
“Anh có muốn ăn một miếng bánh kem sinh nhật trước không?”
Ôn Tri Hạ nói khi Ninh Viễn Trí nhìn sang: “Tôi sợ anh đến nhà họ Ôn rồi không có thời gian ăn uống.”
Ninh Viễn Trí không hiểu cái “không có thời gian” của Ôn Tri Hạ từ đâu mà ra, hắn muốn ăn cơm thì bất kể ở đâu cũng có thời gian.
Nhưng Ninh Viễn Trí cũng không từ chối.
Ôn Tri Hạ nhìn Ninh Viễn Trí ăn vài miếng hết một miếng bánh kem lớn khóe miệng vểnh lên, Ninh Viễn Trí có một ưu điểm, chỉ cần là đồ ăn, hắn không kén ăn.
Bốn người Ôn Tri Hạ gần như là căn đúng bảy giờ ra khỏi cửa, khi đến nhà họ Ôn, nhóm người Ôn Đại Hải đã đợi bọn họ khoảng hơn một giờ đồng hồ.
Thời gian chờ đợi quá lâu, sắc mặt của nhóm người Ôn Đại Hải đã vô cùng khó coi, nhưng khi nhìn thấy Ôn Tri Hạ và Ninh Viễn Trí dẫn theo cặp sinh đôi bước vào, bọn họ vẫn ngạc nhiên đến mức trợn tròn mắt.
Ôn Tri Hạ từ khi nào lại có quan hệ thân thiết với Ninh Viễn Trí như vậy?
Ôn Đại Hải liếc nhìn Ôn Tri Thu, Ôn Tri Thu mặc chiếc váy ngắn cúp ngực màu trắng lập tức sáp đến bên cạnh Ninh Viễn Trí, nũng nịu nói: “Anh rể, rốt cuộc anh cũng đến rồi, chúng em đợi anh lâu lắm rồi.”
“Nhà họ Ôn phá sản rồi sao?”
“Hả?” Người nhà họ Ôn nghi hoặc khó hiểu nhíu mày nhìn Ninh Viễn Trí.
Hắn dưới ánh mắt của mọi người đẩy mạnh Ôn Tri Thu đang chắn trước mặt con gái mình ra, lạnh lùng nói: “Cô nhìn giống như sắp ra ngoài đứng đường vậy.”
Một câu nói thành công khiến sắc mặt tất cả mọi người trong nhà ngoại trừ cặp sinh đôi biến đổi lớn, Ôn Đại Hải càng đập mạnh xuống bàn nói với Ninh Viễn Trí: “Đây là lời một người làm anh rể như cậu nên nói sao!”
Hắn lạnh lùng liếc nhìn Ôn Đại Hải, nói: “Cô ta ngay cả anh rể mình cũng nhào vào, tôi còn tưởng cô ta nhào quen rồi chứ.”
Ôn Tri Thu khiếp sợ nhìn Ninh Viễn Trí, ngay sau đó xấu hổ bưng kín mặt mình, khóc lóc chạy lên lầu.
Ôn Đại Hải nhìn Ninh Viễn Trí không hiểu chút phong tình nào, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Con bé chỉ là thân thiết với cậu thôi.”
Hắn chế nhạo: “Thân thiết với anh rể mình? Sở thích nhà các người đặc biệt thật đấy.”
Ôn Chí Xuân và Ôn Tri Đông đứng phía sau không ngẩng đầu lên được, Ôn Đại Hải thì sắc mặt xanh mét nhìn Ôn Tri Hạ đang đứng bên cạnh Ninh Viễn Trí giả làm khúc gỗ.
Cô hoàn toàn không nói với ông ta hôm nay Ninh Viễn Trí cũng đến.
Hắn nhìn ba người Ôn Đại Hải cứng họng đối diện, trong mắt lóe lên một tia tẻ nhạt.
“Không phải nói là đón sinh nhật cho cặp sinh đôi nhà chúng tôi sao? Bắt đầu đi.”
Hắn nói xong, dẫn theo cặp sinh đôi từ lúc về nhà họ Ôn chưa nói câu nào ngồi xuống bàn ăn.
Ôn Tri Hạ thấy vậy cũng mặc kệ sắc mặt khó coi của Ôn Đại Hải bám sát theo sau.
Sức chiến đấu của Ninh Viễn Trí mạnh hơn cô nhiều, cô phải ôm chặt đùi nam chính.
“Ôn Tri Hạ, đây là sự giáo dục của cô sao? Trưởng bối chưa ngồi cô đã dẫn theo con cái ngồi xuống trước rồi!” Ôn Đại Hải không dám nói gì với Ninh Viễn Trí, nhưng có thể chỉ dâu mắng hòe với Ôn Tri Hạ.
Ôn Tri Hạ nghe thấy lời quở trách của Ôn Đại Hải ngạc nhiên ngẩng đầu nói: “Nhà chúng ta còn có thứ gọi là giáo dục nữa sao? Tôi còn tưởng bị chó ăn rồi chứ.”
“Ôn Tri Hạ!” Ôn Đại Hải nghe thấy câu khiêu khích này của Ôn Tri Hạ liền gầm lên với cô.
Ngay cả Ôn Chí Xuân và Ôn Tri Đông đứng một bên cũng đầy vẻ không dám tin nhìn chị cả của mình, đây vẫn là người chị cả mà ba bọn họ nói gì cũng nói “vâng” sao?
Ôn Tri Hạ cười giơ tay, “Tôi đây.”
Một câu đáp lại nhẹ bẫng, tức đến mức sắc mặt Ôn Đại Hải xanh mét.
“Mày cái đồ tiện...”
“Nếu không đón sinh nhật, chúng tôi đi đây.” Hắn nhìn Ôn Đại Hải đối diện bị cô chọc tức đến mức trừng rách khóe mắt, liền ngắt lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



