Tốc của mấy nam nhân đều cắt ngắn, còn nữ tử thì ăn mặc quần áo ôm sát người phô trương ra cong của thân thể.
Thẩm phủ nhà cậu hiện giờ chỉ sợ là thật sự giống như lời gia gia đã nói, chỉ còn là di tích kiến trúc cổ đại, ngay cả Chu Học Quân là người có kiến thức uyên bác cũng chưa từng nghe qua thành Vĩnh Bắc là ở đâu.
Hai người tới bến tàu chờ thuyền đến, ghế dựa xung quanh đã bị ngươid khác giành hết, Chu Học Quân dẫn Thẩm Tu Trúc đi đến một góc, kêu cậu ngồi ở trên va li hành lý. Thẩm Tu Trúc lắc đầu, há miệng thở dốc nói: “Gia gia, khát……”
Chu Học Quân đi ra phía sau Thẩm Tu Trúc, mở ra ba lô trên vai cậu, lấy ra ấm trà, vặn nắp ra đưa cho Thẩm Tu Trúc, Thẩm Tu Trúc tiếp nhận ấm trà uống nước, sau khi đã giải khát xong lại đưa cho Chu Học Quân, Chu Học Quân tiếp nhận ấm trà uống một hớp lớn mới bỏ vào ba lô. Nhìn thấy tóc con trên trán của Thẩm Tu Trúc bị ánh mặt trời làm cho đổ mồ hôi ướt nhẹp dán vào trên mặt, Chu Học Quân lại lấy ra khăn lông lau mồ hôi cho cậu, từ xa nghe thấy âm thanh của tàu thuỷ kêu to, liền nhanh chóng cất đi khăn lông, kéo va li đi bến tàu xếp hàng.
Đọc giả lưu ý:
Thế giới xa lạ này thật đáng sợ, mọi người đều lôi kéo nhau nói chuyện, mấy nữ tử cũng đều há miệng cười to, người ở đây còn lộ liễu quan sát cậu, ví dụ như hiện tại, nhân viên kiểm phiếu cầm lấy chứng minh nhân dân của Chu Học Quân, hỏi: “Trên phiếu viết là giới tính nam, nhưng người ông mang theo không phải là nữ đồng chí sao?”
Chu Học Quân vội vàng giải thích: “Cháu tôi là con trai, đứa nhỏ này vừa nhìn thấy kéo liền sợ hãi, lần này trở về, tôi nhất định sẽ giúp nó cắt tóc.”
Người kiểm phiếu hoài nghi nhìn Thẩm Tu Trúc, rõ ràng là bé gái nha? Người ở phía sau xếp hàng chờ không được liền thúc giục, lúc này, người kiểm phiếu mới cho Chu Học Quân và cháu trai lên thuyền.
Sau khi thuyền, Chu Học Quân cũng tìm được phòng của mình, trong phòng có 4 giường nằm, hai trên hai dưới, ông và Tiểu Trúc Tử nằm bên phải, sau khi sắp xếp đồ vật xong, liền ngồi ở giường dưới quạt gió, nhìn Thẩm Tu Trúc nói: “Tiểu Trúc Tử, cháu xem đi, bên ngoài không có bé trai nào để tóc dài như cháu cả, sau khi về nhà, ông nội cắt tóc cho cháu nha, sau đó lưu giữ tóc cho cháu được không?”
Thẩm Tu Trúc hoảng sợ lắc đầu, đôi mắt trừng lớn nói: “Không, gia gia! Không cắt……” Không thể cắt, cắt tóc rồi, nãi nãi và phụ thân sẽ nhận không ra cậu, sẽ bị bỏ lại.
“Được được được, không cắt, không cắt, còn muốn uống nước nữa không?” Chu Học Quân đành phải đáp ứng, đầu óc của đứa nhỏ này không tốt lắm, ông cũng không dám quá kích thích nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


