Năm 1990, bến tàu Ngô Tùng Khẩu.
Một ông lão ăn mặc quần áo vải bố Trung Sơn Lĩnh, đầu tóc hoa râm, một thân quần áo rộng thùng thình làm ông ta tựa như thần tiên không vướng khói bụi phàm trần, một tay ông lão lôi kéo một cái va li màu đen, một cái tay khác thì xách theo một cái túi vải bố, phía sau có một đứa bé cột tóc đuôi ngựa đang gắt gao đi theo ông, đứa bé ăn mặc áo sơ mi màu trắng bỏ trong quần đùi màu đen, trên vai đeo một cái túi, ở trong đám người chen chúc túm lấy một góc túi vải bố của gia gia, vô cùng hoảng loạn mà nhìn đoàn người xung quanh.
“Tiểu Trúc Tử, nhớ theo sát ông, gần lên thuyền rồi, nếu con ở bến tàu lạc mất ông nội, sẽ rất khó tìm……” Ông lão ăn mặc quần áo vải bố Trung Sơn Lĩnh tên là Chu Học Quân, trên mặt mang gọng kính không viền, là một người có bộ dáng văn nhã, nhưng đầu tóc lại hoa râm nhìn vào có vẻ hơi già, kỳ thật từ tướng mạo tới xem, cũng không quá 50 tuổi.
‘ Tiểu Trúc Tử ’ trong miệng ông lão đúng là Thẩm Tu Trúc, đích trưởng tử của Thẩm gia, nói đến cùng vẫn là chưa tới số chết. Ngày ấy, Thẩm Tu Trúc không cẩn thận rơi vào hồ hoa sen, bởi vì trước đó đánh nhau với quản gia đã dùng hết sức lực, cho nên lúc rơi xuống nước cậu cũng không có giãy giụa liền ngất xỉu chìm xuống, lúc tỉnh lại, đã được Chu Học Quân cứu.
Thẩm Tu Trúc nhìn thấy trang trí xa lạ trong phòng, cùng với Chu Học Quân ăn mặc kỳ quái, liền quyết định giả ngốc như trước kia, Chu Học Quân ở chung với Thẩm Tu Trúc mấy ngày, phát hiện đứa nhỏ này là một đứa ngốc, nhưng cũng không có ghét bỏ cậu, cho cậu ăn mặc ở, đối đãi cậu giống như cháu ruột, kiên nhẫn dạy Thẩm Tu Trúc mọi thứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


