Năm 1990, bến tàu Ngô Tùng Khẩu.
Thẩm Tu Trúc nhìn thấy trang trí xa lạ trong phòng, cùng với Chu Học Quân ăn mặc kỳ quái, liền quyết định giả ngốc như trước kia, Chu Học Quân ở chung với Thẩm Tu Trúc mấy ngày, phát hiện đứa nhỏ này là một đứa ngốc, nhưng cũng không có ghét bỏ cậu, cho cậu ăn mặc ở, đối đãi cậu giống như cháu ruột, kiên nhẫn dạy Thẩm Tu Trúc mọi thứ.
Chu Học Quân là một người làm công tác văn hoá, đáng tiếc lúc còn trẻ lại bị chính sách bắt đi cải tạo, nhưng ở đây ông lại gặp được người quan trọng nhất đời mình, hai người đi ngược lại với thế tục mà sống với nhau, sau khi chính sách cải tạo kết thúc, hai người liền đến Thượng Hải, mở một tiệm cơm nhỏ, cuộc sống cũng là giàu có vui sướng, đáng tiếc, năm kia người ông yêu đi giao đồ ăn thì bị tai nạn xe cộ qua đời, chỉ để lại cho ông một số tiền bồi thường rất lớn, Chu Học Quân đau khổ vì mất người yêu, cũng không còn tâm trạng để kinh doanh, liền đem tiệm cơm nhỏ sang cho người khác, suốt ngày ở nhà viết thơ vẽ tranh, phong bế chính mình.
Cho đến ngày đó đi bờ sông vẽ phong cảnh, cứu được Thẩm Tu Trúc đang trôi nổi trên sông, sau khi Thẩm Tu Trúc tỉnh lại, hỏi cái gì cũng không biết, cũng không chịu mở miệng nói lời nào, chỉ dùng cặp mắt to vô tội nhìn Chu Học Quân. Báo cảnh sát, đáng tiếc đứa nhỏ này lại không chịu nói lời nào, bị nhận định là tinh thần có vấn đề, hơn nữa hiện giờ cũng đã 12 tuổi, tuổi tác có hơi lớn, cảnh sát đăng ký tin tức của Thẩm Tu Trúc để tìm người thân, nhưng vẫn luôn không có ai hỏi thăm, Chu Học Quân nhìn thấy đứa nhỏ này đáng thương, liền dẫn về nhà chiếu cố. Một tháng sau cũng chính là hôm nay, liền tính toán dẫn đứa nhỏ này về nơi ở có hộ khẩu hiện tại của mình, làm thủ tục để đứa nhỏ này vào hộ khẩu, hoàn toàn nhận nuôi cậu.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Tu Trúc đi đến một nơi đông đúc chen chúc như vậy, người ở chỗ này cũng ăn mặc trang phục xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
