Kỳ thật Thẩm Tu Trúc cũng không có khát, nhưng vẫn gật đầu, cậu nhìn xung quanh, ngoài cửa liên tục có người đẩy hành lý đi ngang qua, Thẩm Tu Trúc tò mò quan sát những người kỳ quái này, đối diện có một đứa trẻ không ngừng khóc nháo, mẹ của đứa trẻ bất đắc dĩ đành phải kéo áo lên cho đứa bé uống sữa, Thẩm Tu Trúc nhìn thấy cảnh này liền trừng lớn hai mắt, còn người ở xung quanh thì đã thấy nhiều thành thói quen, cũng không có kinh ngạc giống như Thẩm Tu Trúc, thậm chí còn dời ánh mắt sang chỗ khác không có nhìn lén.
Nãi nãi, thế giới này thật sự đã thay đổi rồi, cháu phải làm sao mới có thể trở về được đây?
Nơi bọn họ muốn đi tên là đảo Trang Chu, là quê nhà của Chu Học Quân, dân phong trên đảo đơn thuần chất phác, cũng có phương thức phát triển riêng của chính mình, dân trên đảo là tự cung tự cấp, ví dụ như nhà này làm đồ gốm, nhà kia thì làm công cụ bằng gỗ, bởi vì bốn mùa trên đảo Trang Chu đều là mùa hạ, cho nên từng nhà đều gieo trồng trái cây nhiệt đới, trên đảo Trang Chu gieo trồng rất nhiều chuối, nguồn tiêu thụ cũng rộng cho nên buôn bán rất tốt.
Uống nước xong, Thẩm Tu Trúc tự mình vặn lại cái nắp, lúc này trong phòng đi vào một người, tóc cạo rất ngắn, quần áo chỉ có một màu đen, tuy rằng chỉ xách theo một cái ba lô, nhưng thân thể cao lớn của người này lại che hết ánh sáng ở cửa, Thẩm Tu Trúc mở to hai mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm người tới, cậu chưa từng gặp qua người nào có vóc dáng cao như vậy cả.
Người cao to này ngồi ở giường dưới đối diện, lộ ra gương mặt trực diện, mày kiếm đen dày, đôi mắt thâm thuý, mũi cao thẳng, sắc môi nhàn nhạt, lúc này Thẩm Tu Trúc vẫn chưa biết con lai là gì, chỉ cảm thấy người này lớn lên rất giống người của dị tộc ở chỗ cậu.
Trang Hình từ trong ba lô lấy ra máy băng từ (máy cát sét) và sách, bị ánh mắt của người đối diện nhìn chằm chằm làm hắn nhịn không được phải ngước mắt nhìn thoáng qua, thế nhưng lại là một cô bé xinh đẹp, lá gan còn rất lớn, nhìn thấy chính mình nhìn lại cũng không ngượng ngùng, vẫn thẳng lăng lăng mà nhìn hắn, Trang Hình gợi lên khóe môi hơi hơi mỉm cười, chỉ thấy cô gái nhỏ nhấp nhấp hai cánh môi đầy đặn, tầm mắt lại hạ xuống mà nhìn chằm chằm máy băng từ trong tay hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


