Trùng hợp là Đào Quảng Chí cũng thấy Đào Đào thi rớt liên miên, lại quá hiếu động, có khi chỉ số thông minh cũng có vấn đề. Hai vợ chồng sầu não, nghe lời người lớn tuổi đi thắp hương bái Phật các kiểu cũng chẳng ăn thua, thế là lập tức chuyển sang hệ thực tế, quyết định vẫn phải tin vào khoa học. Hai vợ chồng lôi theo hai đứa nhỏ, cả nhà ngồi xe khách đường dài suốt hai tiếng rưỡi đồng hồ, lặn lội lên tận bệnh viện thành phố để khám bệnh.
Đào Đào khám xong thì chẳng có vấn đề gì, chỉ là nghịch ngợm hơn trẻ con bình thường một chút. Bác sĩ nói cô thuộc nhóm trẻ phát triển nhận thức muộn, ngồi trong lớp nhưng không hiểu giáo viên đứng trên bục giảng làm gì, cũng không hiểu vì sao mình không được ra ngoài chơi mà cứ phải ngồi như đi tù suốt một ngày, càng không hiểu vì sao ngày nào cũng phải làm bài tập. Đào Đào bây giờ vẫn còn nhớ rõ lúc đó bác sĩ đã nhẹ nhàng hỏi cô: "Cháu có biết đi học là để làm gì không?"
Đào Đào rất thành thật đáp: "Cháu không biết ạ."
"Giáo viên giảng bài ở trên, có phải là đang truyền đạt kiến thức cho cháu không? Cháu không nghe thấy sao?"
Đào Đào chớp chớp mắt: "Không ạ, cháu tưởng cô ấy thích nói chuyện cơ."
Bác sĩ: "..."
Đào Quảng Chí nghe bên cạnh mà suy sụp luôn, ông giơ hai ngón tay lên, run rẩy hỏi đi hỏi lại bác sĩ: "Nó học lớp hai rồi đó, học lớp hai rồi mà vẫn không biết hả bác sĩ? Nó thật sự không bị ngốc chứ? Bác sĩ."
Bác sĩ cũng dở khóc dở cười: "Anh đừng suy nghĩ lung tung, có một số bé là như vậy đấy, đến lớp năm lớp sáu vẫn chưa hiểu tại sao phải đi học cơ. Con gái anh không hề ngốc chút nào, trả lời câu hỏi logic rõ ràng, phản ứng lại nhanh. Cứ thử không nói chuyện học hành mà xem, nào là leo cây bắt chim, hái quả lội sông, bắn ná đốt pháo, cả bụng toàn mưu ma chước quỷ, tôi thấy cô bé lanh lợi lắm!"
Nghe xong lời này, Đào Quảng Chí cũng chẳng biết nên vui hay nên buồn.
Đào Đào cũng không biết bác sĩ đã nói gì. Cô và Úc Loan ngồi trên băng ghế ngoài cửa, cô bứt một đoạn kẹo cao su cuộn thật dài nhét vào miệng nhai, còn Úc Loan thì ngửa đầu, lại bắt đầu chăm chú nhìn chiếc quạt trần đang quay trên trần nhà.
Cách một cánh cửa, Đào Đào loáng thoáng nghe thấy dì Úc lớn tiếng phản bác vài câu: "Bác sĩ à, sao có thể như vậy được? Ngoài mấy tật nhỏ đó ra, thằng bé thật sự rất bình thường mà! Nó biết nói chuyện với mọi người, chỉ là không thích nói thôi, gọi nhiều lần nó vẫn trả lời mà. Bình thường nó rất ngoan, rất vâng lời..."
"Chị đừng kích động quá. Anh chị không hiểu rõ về căn bệnh này, mỗi đứa trẻ đều khác nhau một trời một vực, mức độ biểu hiện và triệu chứng của mỗi bé cũng không giống nhau, không thể dùng tiêu chuẩn thông thường để đánh giá được..."
Một lát sau, Đào Quảng Chí và dì Úc cầm bệnh án, cúi gằm mặt đi ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)