Nghe giống y xì mấy chuyện khốn nạn mà cô hay làm hồi nhỏ... Mặt Đào Đào nóng ran lên, cô gượng gạo cười hì hì hai tiếng.
"Nhưng lần này con không ăn hiếp ai thật mà." Đào Đào nhỏ giọng lầm bầm.
"Biết làm sao được? Người ta bây giờ thấy con là sợ như sợ quỷ ấy!" Đào Quảng Chí lắc đầu, không nói thêm gì, chỉ cúi người phủi sạch bụi trên mông Úc Loan, một tay dắt cậu bé, một tay dắt Đào Đào: "Được rồi, được rồi, không nói chuyện này nữa. Con mau vào đây chải đầu đi, lộn xộn như cái tổ gà rồi!"
Chê bai Đào Đào xong, ông lập tức quay đầu, dặng hắng chuyển sang giọng dịu dàng nói với Úc Loan: "Tiểu Loan cũng vào đây chơi, vào xem tivi đi, chúng ta đợi mẹ về rồi ăn cơm nhé, tối nay có cháo đậu xanh con thích ăn đấy."
Đào Đào đảo mắt.
Cô đại khái đã hiểu vì sao hồi nhỏ mình lại ghét Úc Loan đến thế.
Đào Quảng Chí cũng giống như bao ông bố bình thường khác, quen thói quát tháo ầm ĩ với con ruột nhưng lại rất khách sáo với con nhà người ta. Nhưng Đào Đào lúc nhỏ làm sao phân biệt được kiểu thân mật kỳ lạ này, cô chỉ cảm thấy từ khi mẹ mới và em trai mới đến, người ba từng thuộc về một mình cô đã bị cướp mất, nên đương nhiên là cô sẽ không đối xử tốt với Úc Loan rồi.
Đào Đào lặng lẽ liếc Úc Loan qua khe hở dưới cánh tay Đào Quảng Chí.
Cậu bé lúc nào khóc cũng im lìm không một tiếng động, nhưng rồi nín cũng rất nhanh. Hai má trắng nõn bị Đào Quảng Chí dùng lòng bàn tay lau lấy lau để đến mức ửng hồng cả lên, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi, trông lại càng thêm tội nghiệp. Nhưng dù Đào Quảng Chí thô lỗ nắm tay cậu như vậy, cậu tuy không nói lời nào, cũng không nhìn ai, nhưng vẫn sẽ ngoan ngoãn đi theo.
Mọi người đều tưởng Úc Loan chỉ là do tuổi còn nhỏ nên mới hướng nội, trầm tính và nhát gan.
Đều bảo rằng cậu lớn lên rồi tự nhiên sẽ hết.
Cậu còn liên tục buộc lại dây giày; xếp bút chì thành một hàng ngang trên bàn, xếp sao cho chiều dài, màu sắc, hướng của họa tiết in trên bút đều phải nhất trí; trong giờ học luôn mất tập trung, cứ ngẩng lên nhìn quạt trần trên đỉnh đầu; ngoại trừ môn Toán được điểm tối đa, các môn như Ngữ văn, Tự nhiên, Đạo đức của cậu điểm còn thấp hơn cả Đào Đào - đứa chuyên ngủ gật và vẽ bậy trong giờ.
Khi đó hai đứa trẻ nhà họ Đào đều nổi tiếng cả rồi, Đào Đào thì suốt ngày đánh nhau, quậy phá, nói chuyện riêng bị gọi phụ huynh; còn Úc Loan rõ ràng ngoan như vậy mà cũng bị mọi người xa lánh, không hòa nhập được với tập thể. Dì Úc lúc này mới cảm thấy có gì đó không ổn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)