Đào Đào chạy tới, ôm chầm lấy chân Đào Quảng Chí, tự dưng cảm thấy hơi sợ hãi.
Sắc mặt dì Úc trắng bệch tái xám, ánh mắt đờ đẫn. Vừa bước ra, dì chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng tới dắt tay Úc Loan đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế.
Dì nắm chặt tay Úc Loan, lặng thinh bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện.
Đào Quảng Chí đang do dự định bước tới an ủi, thì dì lại không thể kìm nén được nữa, đột nhiên ngồi sụp xuống ôm chầm lấy Úc Loan gào khóc nức nở.
Úc Loan sợ hãi, liên tục dùng tay lau nước mắt trên mặt dì: "Mẹ đừng khóc... mẹ thương thương..."
Lúc nhỏ, cô cũng giống như Úc Loan, không hiểu vì sao dì Úc lại khóc.
Khi lớn lên, Đào Đào đã rời khỏi trấn nhỏ từ lâu. Gần tiệm bánh mì nhỏ do cô mở tình cờ lại có một trung tâm phục hồi chức năng, mỗi lần chạy xe máy điện đi giao bánh, cô đều nhịn không được mà dừng lại nhìn thêm vài lần.
Bảng hiệu của trung tâm phục hồi chức năng đó là nét vẽ đơn giản về một đứa trẻ đang ôm một ngôi sao. Trên tấm bảng tuyên truyền ở trước cửa có viết: "Trong vũ trụ, không có ngôi sao nào mang cùng một quang phổ. Các em cũng giống như những vì sao rực rỡ và khác biệt đó. Vì vậy, xin hãy dùng tình yêu thương, sự bình đẳng và tôn trọng để dắt tay các em bước đi trên Trái Đất này."
Nói hay thật đấy.
Đào Đào rưng rưng nước mắt đứng nhìn rất lâu. Về sau, cô cũng thường xuyên đến trung tâm phục hồi chức năng đó làm tình nguyện viên định kỳ.
Úc Loan mãi mãi không thể lớn lên, cậu đã qua đời mười năm rồi.
Cô đã trưởng thành bình an, nhưng vô số lần vào những khoảnh khắc như thế này, cô lại bất chợt nhớ đến cậu.
*
Da đầu đột nhiên bị chiếc lược nhựa dùng sức giật một cái, Đào Đào kêu oái lên một tiếng, thoát khỏi dòng hồi tưởng. Đau đến mức cô vội vàng thò tay ra sau đập vào tay Đào Quảng Chí, hét toáng lên: "Cứu con với, chặt quá! Đứt hết tóc rồi!"
"Đừng có la bài hải! Không chải chặt một chút, làm sao chịu nổi cái đồ giặc cái như con quậy phá chứ? Chạy được hai bước lại tung tóe hết ra bây giờ!"
"Đau quá! Rứt hết tóc con rồi! Bỏ tay ra ba ơi!"
"Gì cơ, nói bậy bạ! Con ngồi yên đó, đừng lộn xộn nữa thì sẽ không đau!"
"Xong rồi, xong rồi!" Đào Quảng Chí thoăn thoắt buộc chặt hai bím tóc đuôi ngựa, nhưng vẫn chưa yên tâm mà túm lấy mớ tóc đó siết chặt lên trên thêm cái nữa.
Xong xuôi, ông thấy tự mãn vô cùng, liền cầm lấy cái gương tròn nhỏ vỏ nhựa in hình người đẹp mặc đồ bơi đưa cho Đào Đào xem: "Thế nào? Tay nghề của ba con đỉnh chứ?"
Đào Đào khóc dở mếu dở cầm lấy gương, hai cái đuôi ngựa bị chải tít lên tận đỉnh đầu trông hệt như sừng trâu, quan trọng nhất là cái đường rẽ ngôi cố tình chia ra ở giữa kia...
Cô cuối cùng cũng biết vì sao khi lớn lên đường chân tóc của mình lại hói đến thế rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)