"Haizz, lạ nước lạ cái, bác cả của Úc Loan lại không tìm thấy, chẳng có ai giúp đỡ mẹ con họ cả..." Đào Quảng Chí dập điếu thuốc, dùng sức vò vò mặt, không nói tiếp nổi nữa.
Đào Đào về phòng xong cũng trùm chăn lau nước mắt.
Cô trằn trọc mất ngủ suốt mấy ngày liền. Cứ nhắm mắt lại, trong đầu cô lại thường xuyên hiện lên dáng vẻ Úc Loan lúc còn ở nhà. Úc Loan trong ký ức của cô vẫn còn bé xíu, cậu ngồi trên chiếc ghế đẩu xem tivi, cậu nằm bò trên nền gạch xếp hình, cậu cuộn tròn trên ghế làm bài tập, cậu sẽ khẽ khàng gọi cô: "Chị ơi."
Cô vô dụng chìm trong sự hối hận, cứ nghĩ mãi, giá như lúc đó cô không cương quyết đuổi người ta đi thì sao? Dì Úc sẽ không phải tha hương, không phải một thân một mình dẫn Úc Loan ra ngoài mưu sinh rồi phải không?
Úc Loan có phải... cũng sẽ không chết nữa?
Ánh hoàng hôn ngả bóng, hắt trọn vào trong tiệm, soi rọi lên người Úc Loan bên cạnh tủ kính trông hệt như một con thú nhỏ lông xù.
Đào Đào chầm chậm ngồi xổm xuống, hai tay vịn lên mặt kính, áp sát vào đó nhìn cậu.
Thật ra cậu rất nhạy cảm, lập tức phát hiện Đào Đào đang nhìn mình. Cậu lấy tay nắm chặt con ếch, rụt rè ngước lên liếc nhìn cô một cái rồi nhanh chóng đảo mắt đi, cả người cứng đờ bên cạnh chiếc tủ, không dám cựa quậy nữa.
Đào Đào cách một lớp kính đẫm ánh nắng chiều tà, đứng nhìn cậu rất lâu rất lâu.
Cậu cũng không lên tiếng, đôi mắt đen trắng rõ ràng kia cứ chằm chằm nhìn xuống sàn nhà. Sau đó, cuối cùng cậu cũng nhúc nhích, dưới ánh nhìn của Đào Đào, cậu chầm chậm, lén lút giấu bàn tay nhỏ nhắn đang nắm con ếch sắt ra sau lưng.
Đào Đào vốn dĩ buồn đến mức sắp khóc, lại bị hành động này của cậu làm cho phì cười.
Đồ keo kiệt.
"Em giấu cái gì thế? Chị lại đi cướp ếch của em chắc?"
Đào Đào chỉ nói chuyện bình thường, thậm chí còn mang chút thân thiết mà chính cô cũng không nhận ra, nhưng Úc Loan lại bị dọa đến mức giật nảy lùi về phía sau. Đằng sau cậu chính là cánh cổng sắt đang mở, cậu đập mông vào cánh cửa rầm một cái, âm thanh lớn lại làm cậu giật mình thêm lần nữa, hai mắt trợn tròn xoe, trong hốc mắt lập tức rơm rớm nước mắt.
"Con gái, con chui từ đâu ra thế? Cả buổi chiều chạy đi chơi mất dạng! Đã nói với con rồi, Tiểu Loan rất sợ người lạ, con cứ ăn hiếp thằng bé mãi!"
Đào Đào vội vàng giơ tay đính chính: "Con không ăn hiếp em ấy, con mới nói một câu là em ấy tự sợ đấy chứ."
Đào Quảng Chí rõ ràng đã quá mệt mỏi với việc phân xử kiện cáo của tụi nhỏ, nghiêm mặt gõ gõ lên trán cô: "Tốt nhất là thế, hôm qua con còn hất tay làm rớt bộ xếp hình người ta cực khổ lắp cả mấy ngày trời mới xong xuống đất, sáng nay còn giấu bài tập người ta viết vào nhà vệ sinh, làm chuyện xấu xong là trèo tường chạy sang nhà Lỵ Lỵ trốn, tưởng ba không biết à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)