Úc Loan sẽ chết.
Úc Loan chết như thế nào... thật ra Đào Đào cũng không rõ lắm.
Sau khi rời khỏi nhà họ Đào, dì Úc dẫn cậu rời khỏi trấn Chương Khê, đến huyện thành bên cạnh mưu sinh. Nghe nói nhờ người giới thiệu, đầu tiên dì làm nhân viên bán hàng trong một trung tâm thương mại; sau đó lại nghe bảo dì tích cóp được ít tiền, lấy hết dũng khí, kiên quyết dắt Úc Loan lặn lội tới Cảng Thành nương nhờ nhà bác cả của cậu.
Nhưng hai người có vẻ không tìm được nhà bác cả của Úc Loan, hai mẹ con ban đầu cũng rất chật vật, thuê một mặt bằng nhỏ làm tiệm cắt tóc, việc làm ăn cũng khá, dần dà lại buôn bán thêm cả dầu gội và kem xả.
Đào Đào vẫn luôn nghĩ Úc Loan và dì Úc sống khá ổn. Cho đến một ngày, lúc cô đã lên lớp 12, ngay thời điểm học hành thi cử căng thẳng nhất thì ba cô lại đột nhiên gửi gắm cô cho bà nội, bản thân ông âm thầm ra ngân hàng rút một xấp tiền lớn bọc trong giấy báo, bắt chuyến xe khách đường dài sớm nhất, rồi chuyển xe lửa, chuyển tàu thủy để đi Cảng Thành.
Bà nội còn lừa cô, bảo là ba cô đi Cảng Thành lấy hàng.
Sau khi tiệm bánh mì dẹp tiệm, ba cô đã cho người khác thuê một nửa mặt tiền, ông giữ lại một nửa để bán mấy thứ đồ tạp hóa như xà phòng, chổi, chậu rửa mặt...
Mấy món đồ lặt vặt này mà cũng phải cất công lặn lội đi Cảng Thành lấy hàng sao?
Đào Đào bán tín bán nghi, cho đến mấy ngày sau ba cô râu ria xồm xoàm, hai mắt sưng đỏ trở về. Vài ngày tiếp theo đó, lúc nửa đêm mộng du tỉnh dậy, cô đều thấy cửa phòng khách tầng hai đóng chặt, nhưng qua khe cửa lại rọi ra ánh đèn sáng trưng, còn nồng nặc mùi khói thuốc truyền ra ngoài.
Cô sững sờ, Đào Quảng Chí từ lúc cô ra đời tới nay đã cai thuốc lá rồi cơ mà.
Đào Đào rón rén mò qua, hé cửa ra một khe nhỏ. Ba cô đang ngửa đầu ngủ gật trên sofa, ngón tay còn kẹp điếu thuốc đang cháy dở, bên tay để một tấm ảnh đen trắng.
Cô nhẹ nhàng rảo bước đi vào, cầm tấm ảnh lên xem, người trong ảnh là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, ngũ quan rất thanh tú, có một đôi mắt đặc biệt sáng ngời, trong veo, không chút tạp chất.
Ban đầu Đào Đào không nhận ra đó là ai, chỉ thấy rất quen mắt. Đến khi nhận ra được thì cả người cô như bị sét đánh, ngay cả những ngón tay cầm tấm ảnh cũng bắt đầu run rẩy.
Phải rồi, đây là Úc Loan mà.
Đây... đây lại là di ảnh của Úc Loan!
"Ba nhớ..." Một giọng nói khàn khàn cất lên từ bên cạnh, là Đào Quảng Chí đã tỉnh dậy.
"Tiểu Loan nhỏ hơn con một tuổi, năm nay mới mười bảy thôi nhỉ?"
Thế nhưng lòng người dường như là vậy, có người tốt thì cũng có kẻ xấu, luôn có những kẻ chướng mắt khi thấy mẹ con họ ngày một khấm khá. Dù hai mẹ con chỉ sống dựa vào cái tiệm làm tóc nhỏ xíu, vẫn luôn có kẻ đến kiếm chuyện gây sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)