Lúc này, cô chợt nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên bên chân, theo bản năng cúi đầu xuống nhìn.
Kính của chiếc tủ kiểu cũ được khảm vào khung tôn, kính dày và nặng, dùng lâu mặt ngoài toàn là vết xước, trông mờ đục, không trong suốt và rõ nét như các loại kính sau này. Nhưng ánh hoàng hôn hôm nay rất rực rỡ, từng vệt sáng lớn xuyên qua lớp kính, khúc xạ trên bề mặt tạo thành vô số điểm sáng li ti như đang nhảy múa.
Khi Đào Đào cúi xuống nhìn, mắt cô bị chói sáng một cái, cô nheo mắt lại, trước tiên nhìn rõ một con ếch sắt có hoa văn màu xanh lá, rồi mới thấy một bàn tay nhỏ nhắn thò tới.
Bàn tay đó rất nhỏ, rất trắng, trên mu bàn tay còn có mấy nốt lúm đồng tiền mờ mờ.
Bàn tay nhỏ bé ấn lấy con ếch, bóp chặt cái núm vặn bằng sắt bên hông nó, chậm rãi và cẩn thận lên dây cót từng vòng từng vòng một, vặn xong, lại dùng sức giữ chặt lấy con ếch, bàn tay nhỏ bé kia còn bướng bỉnh không cho nó nhảy đi ngay, mãi cho đến khi đặt ngay ngắn đúng hướng.
Lạch cạch lạch cạch, cậu bé không chớp mắt nhìn chằm chằm con ếch nhảy đi.
Tim Đào Đào đập nhanh hơn, tầm nhìn run rẩy, men theo bàn tay đó nhìn lên trên.
Úc Loan bảy tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mặc một chiếc áo ngắn tay có cổ bẻ viền xanh khá thời thượng của thập niên này, quần đùi âu phục, đi tất trắng và giày da đen nhỏ.
Cậu bé ngồi xổm dưới mấy cái bánh kem giỏ hoa nhập về đặt trong tủ kính, một vạt nắng chiều vừa vặn xuyên qua lớp kính mờ ảo, hắt lên nửa khuôn mặt và mái tóc mềm mại của cậu, soi rọi làn da cậu tựa như trong suốt, trông rất không chân thực.
Đào Đào ngẩn ngơ nhìn cậu.
Lúc này cậu trông nhỏ xíu, ngồi xổm ở đó như chú cún trắng sữa mà Nhiêu Lỵ Lỵ mới nhặt về. Cậu là một đứa bé cực kỳ trắng trẻo sạch sẽ, mí mắt kép nhỏ bé, tròng mắt đen láy, chóp mũi hơi hếch, người lại rất yên tĩnh, quần áo trên người chưa bao giờ bị làm bẩn.
Bất cứ ai gặp cậu đều phải khen một câu: "Thằng bé này đẹp trai thật đấy."
Nhưng Đào Đào khi còn bé lại không thích cậu.
Cô cảm thấy cậu lúc nào cũng không thích để ý đến người khác, cũng không thích nói chuyện, suốt ngày chỉ biết chơi mấy món đồ chơi xập xệ của mình, không thì cũng ngồi thẫn thờ. Trong mắt Đào Đào tám tuổi, cậu không biết bắt xén tóc, không biết bắt tôm, cũng chẳng biết vớt cá, chẳng thú vị chút nào, quá tẻ nhạt!
Hơn nữa, cậu còn là thằng ngốc do dì Úc dẫn tới!
Đào Đào nhớ lại hồi nhỏ mình bướng bỉnh đến mức ba con trâu kéo cũng không lại. Cô không có mẹ, ngoài miệng thì không chịu nhận, nhưng trong lòng luôn buồn muốn chết mỗi khi người lớn trêu đùa hỏi: “Đào ơi, con có nhớ mẹ không?". Dĩ nhiên là cô thường xuyên ghen tị với những đứa có mẹ, ghen tị nhiều quá đâm ra trở thành một nỗi chấp niệm khó hiểu.
Hồi nhỏ cô luôn nghĩ: Mình mới chẳng thèm, mình phải mau lớn lên. Năm nào cô cũng để dành tiền mừng tuổi, năm nào cũng mong mỏi... lớn rồi, cô cũng sẽ đi tìm mẹ ruột của mình.
Cho nên, cô chẳng hề muốn mẹ mới và em trai chút nào hết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)