Hai bên tường của cửa tiệm kê hai dãy tủ kính đã cũ. Chỗ cửa ra vào đặt một chiếc kệ gỗ lấn ra đường, chuyên bày bánh bông lan và bánh nướng bán lẻ. Trên kệ trải một lớp vải bông trắng dày, phía trên dùng khay tôn trắng lớn đựng những chiếc bánh ngọt kiểu cũ vừa mới ra lò không lâu, giá cả rất rẻ.
Ba cô, Đào Quảng Chí, đi đôi dép tông, thắt chiếc tạp dề viền hoa đứng sau kệ gỗ, đang cười ha hả gói bánh đậu xanh cho một bà thím mặc váy hoa nhí. Ông vừa khen người ta vừa bốc phét: "Mũi bà thính thật đấy, từ xa đã ngửi thấy rồi. Không sai, bà tìm đúng chỗ rồi, bánh trái của nhà máy thực phẩm Hoan Hoan trước đây đều do một tay tôi làm hết đấy!"
Đào Đào nghe mà thấy ngại thay. Thật ra ba cô chỉ là một thợ nướng bánh bình thường trong số mười mấy tổ sản xuất của nhà máy, còn chưa được coi là thợ cả. Nhà máy lớn như thế, một người làm sao mà cáng đáng hết được cơ chứ.
Nhà máy thực phẩm Hoan Hoan là một nhà máy thực phẩm quốc doanh cấp huyện nằm ở thị trấn Chương Khê, chuyên bán đồ hộp, bánh ngọt và bánh mì. Nhưng đợt cải cách doanh nghiệp nhà nước năm 95, nhà máy này thanh lý xong thì đóng cửa luôn.
Ba cô nhận tiền đền bù thâm niên. Vì làm việc chưa lâu nên ông chỉ lãnh được hơn ba nghìn tệ tiền trợ cấp. Về nhà, ông dọn dẹp lại căn nhà cũ ông nội để lại rồi rẽ ngang mở tiệm bánh mì Phố Nam này.
Tên tiệm thật ra cũng đặt rất tùy tiện. Vì nhà cô ở số 35 phố Nam, đường Thắng Lợi, nên ba cô đã phải đắn đo lựa chọn mãi giữa "Tiệm bánh mì Thắng Lợi" và "Tiệm bánh mì Phố Nam", cuối cùng chọn cái tên nghe có vẻ tây hơn một chút.
Thật ra cũng bởi vì trên con phố này đã có Tiệm cắt da chân Thắng Lợi, Giày da Thắng Lợi và Cửa hàng chuyên bán lót giày Thắng Lợi. Nếu đặt tên là Tiệm bánh mì Thắng Lợi, kẹp ở giữa đám đó, cứ có cảm giác bốc mùi hôi chân thế nào ấy.
Mang tiếng là tiệm bánh mì, nhưng phần lớn bánh tự làm trong nhà đều là bánh nướng, bánh gà con... các loại bánh cổ truyền, còn một lượng nhỏ bánh Tây như bánh kem giỏ hoa mini, sandwich bơ, bánh mì mềm, đều là nhập sỉ từ bên ngoài về.
Đồng chí Đào Quảng Chí trước đây ở trong nhà máy thực phẩm chuyên phụ trách dây chuyền sản xuất bánh nướng, sau này Đào Đào nghĩ lại, đây đại khái cũng là một trong những nguyên nhân khiến tiệm bánh nhỏ này chẳng mở được mấy năm đã dẹp tiệm.
Vài năm sau, khi bước vào năm 2000, thời đại như được bấm nút tua nhanh với những thay đổi chóng mặt, các ngành các nghề đều đổi mới từng ngày, ngay cả cái trấn nhỏ xa xôi ở phương Nam của bọn họ cũng bắt đầu quy hoạch khu đô thị mới, khắp nơi đều vang lên tiếng máy móc ầm ầm xây dựng, trong trấn cũng mọc thêm ít nhất mười tiệm bánh mì, chưa kể đến những sạp bánh kẹo bán lẻ, nhà nào cũng đủ trò mới lạ, ba cô lúc đó đã hoàn toàn tụt hậu rồi.
Thêm vào lúc đó... dì Úc cuối cùng cũng bị đứa con gái cay nghiệt, ích kỷ là cô ép bỏ đi, sau khi ly hôn lần nữa, ba cô chịu đả kích nặng nề, chỉ sau một đêm người đã già đi mấy tuổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

