Sân phơi của các hộ gia đình nối liền với nhau, đám trẻ con các cô sang nhà nhau chơi chẳng cần xuống lầu, cứ trèo từ mái nhà này sang mái nhà khác. Những đứa thân thiết thậm chí còn giữ luôn chìa khóa cửa sân thượng nhà đối phương.
Đúng rồi, giờ thì cô nhớ ra cả rồi. Hồi bé cô và Nhiêu Lỵ Lỵ toàn chạy qua chạy lại kiểu đó, hai đứa sang tìm nhau có bao giờ đi cửa chính đâu.
Cô chạy bình bịch xuống nhà, khi đến tầng hai, cô khựng bước, vội vàng rẽ vào nhà vệ sinh soi gương.
Nhà vệ sinh rất nhỏ, không có bồn cầu bệt mà là bồn cầu xổm, cái bệ xổm ấy còn được sơn màu xanh lá cây.
Trên tường dán loại gạch men hình vuông đan xen màu trắng xanh vô cùng cũ kỹ, nhiều chỗ đã nứt nẻ. Bồn rửa tay tuy bằng gốm sứ nhưng bề mặt cũng được quét một lớp sơn xanh nhạt, trông rất cũ, trên tường treo một chiếc gương vuông bám đầy cặn nước.
Tóm lại, cả cái nhà vệ sinh đều phủ một màu xanh lè. Thật sự nể cái gu thẩm mỹ kỳ diệu của thời đại này.
Cô giẫm lên chiếc ghế nhựa, ló đầu nhìn.
Trong gương phản chiếu một bé gái tám tuổi, mặt tròn xoe, vẻ mặt ngơ ngác, đầu tóc ngủ đến lộn xộn, hai bím tóc buộc hai bên cái cao cái thấp, đã bung ra mất một nửa.
Trên người mặc áo phông cộc tay màu hồng đào in hình chó đốm, bên dưới là quần đùi thể thao. Cả bộ quần áo đều giặt đến mức nhão nhẹt, mặt chú chó trên áo đã nứt nẻ, quần cũng xù lông.
Ban nãy ở nhà Nhiêu Lỵ Lỵ, thấy bàn chân nhỏ xíu bị muỗi đốt mấy nốt của mình là cô đã đoán ra phần nào. Nhưng lúc tận mắt nhìn thấy, cô vẫn không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh.
Cô sao lại quay về hồi bé thế này?
Chẳng phải giữa trưa buồn ngủ, cô đang ngủ gật trong tiệm bánh mì nhỏ của mình sao?
Từ nhà vệ sinh đi ra, cô lại rẽ vào phòng khách ở tầng hai. Vừa bước vào, cô đã nhìn thấy tờ lịch treo tường in hình Vương Tổ Hiền treo cạnh tivi, cuốn lịch đã xé hơn một nửa rồi.
Ngày 1 tháng 8 năm 1997.
Ngày đẹp thật đấy. Nhưng Đào Đào cứ như người mù chữ, ngửa đầu nhìn đi nhìn lại cuốn lịch vài lần rồi mới như mộng du quay người đi xuống lầu.
Cô ngồi xuống bậc thang, lóng ngóng cài quai đôi dép nhựa dẻo từng là bảo bối của mình. Cô bước vào bếp, thế mà lại chẳng có ai, dưới nồi cơm điện vỏ nhựa đỏ kiểu cũ đang ninh cháo đậu xanh trần bì hạt sen, trong xửng hấp là món khâu nhục thừa từ bữa trước. Trên chiếc bàn tròn ngoài bếp bày một đĩa trứng rán củ cải khô và một đĩa lạc rang muối.
Đào Đào bốc một hạt bỏ vào miệng, vẫn còn nóng hổi, chắc là ba cô vừa mới rang.
Xem ra thức ăn vẫn chưa nấu xong. Ba cô toàn thế, cứ báo cáo láo quân tình, gọi cô về ăn cơm. Hồi bé lần nào cô đang chơi dở vội vàng chạy về thì thức ăn cũng chưa kịp cho vào chảo.
Sau đó ông sẽ tiện thể sai cô gọt khoai tây, bóc đậu, rửa dưa chuột, nhặt rau.
Cửa tiệm không lớn lắm, trên quầy thu ngân còn đặt một chiếc tivi đen trắng 14 inch đang phát lại buổi lễ mừng Hồng Kông được trao trả. Đây là sự kiện trọng đại nhất trong năm nay, hầu như đài nào cũng phát đi phát lại suốt hơn một tháng ròng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

