Lớn lên, Đào Đào đã hết thích chó đốm từ lâu, nhưng Nhiêu Lỵ Lỵ lại rất chung tình, sắp ba mươi mấy tuổi đầu rồi mà biệt danh vẫn là "Thủy thủ Mặt Trăng thích ăn cơm niêu".
Đào Đào thay dép xong định đi. Cô vừa đẩy cửa ra, một cơn gió mát ùa tới làm đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút. Nhiêu Lỵ Lỵ lại đuổi theo hỏi: "Cậu ăn cơm xong có ra ngoài chơi nữa không?"
"Tính sau đi." Đào Đào lầm bầm đáp một câu.
Đã nhiều năm cô không nói tiếng địa phương, bây giờ đầu óc rối bời, tim đập thình thịch, có chút ngượng nghịu không mở miệng được. Cô lướt nhanh mắt nhìn xung quanh, ngoài cửa là hành lang tầng hai nhà Nhiêu Lỵ Lỵ, cạnh cửa có cầu thang để lên xuống.
Cô đang định đi xuống, lại bị Nhiêu Lỵ Lỵ kéo tay lôi lên lầu.
"Ăn xong thì ra đây nhé." Bàn tay mũm mĩm của Nhiêu Lỵ Lỵ kéo cô đẩy cửa sân thượng ra, nói giọng như bà cụ non: "Tớ đợi cậu ở ống nước dưới nhà tớ, cậu nhớ lén tới nhé. Tớ không muốn cho Trương Gia Minh chơi cùng đâu, cậu ta phiền chết đi được. Lần trước mới chơi một tí mà đã quay sang mách mẹ tớ là tớ rủ nó trèo cây! Bảo tớ hư hỏng!"
Hai người kẻ trước người sau đi qua sân thượng phơi đầy quần áo. Vài chiếc chăn hè in hình hoa mẫu đơn đỏ rực hoặc con công vắt trên sào trúc, hút trọn hơi nóng cuối cùng của nắng chiều, tỏa ra mùi thơm xốp nhẹ pha trộn giữa ánh mặt trời và vải bông.
Nhiêu Lỵ Lỵ dẫn Đào Đào đến bức tường xi măng nối liền hai nhà, vẻ mặt nghiêm túc nhấn mạnh: "Cậu nhất định phải ra đấy nhé. Tối qua ba tớ vừa làm cho tớ một cây sào hái xoài, trên đầu buộc một cái vòng dây thép, dài thế này cơ!" Mắt cô bé sáng rực lên vì phấn khích: "Tối nay chúng ta không nhảy dây nữa, ra đường hái xoài đi! Chẳng phải cậu đã muốn hái từ lâu rồi sao?"
Đầu óc Đào Đào đang rối bời, đành gật đầu cho qua: "Được rồi."
Lúc này Nhiêu Lỵ Lỵ mới mãn nguyện buông cô ra, cười toe toét để lộ hai chiếc răng cửa sún.
Đào Đào giẫm lên chậu cây hoa trà mẹ Nhiêu Lỵ Lỵ trồng đến mức chỉ còn trơ mỗi cái cành, trèo qua bức tường xi măng chung của hai nhà là đã sang đến sân phơi nhà mình.
Sân phơi nhà cô cũng chẳng có gì nhiều, ngoài đống đồ lặt vặt được trùm bạt nhựa, quần áo đang phơi, thì chỉ có mấy thùng xốp trồng hành và cần tây của ba. Thứ quan trọng nhất trên này là một cái chảo vệ tinh khổng lồ. Cái chảo này là đồ xịn đấy, bắt được đủ loại chương trình, cô nhớ có cả "Thiên tài nhí" của Nhật Bản và kênh Star TV mà cô thích nhất.
Đáng tiếc sau này đều không còn nữa.
Đây chính là thời đại xem chương trình gì cũng không cần mua gói cước hội viên. Đào Đào đầy hoài niệm sờ sờ chiếc chảo vệ tinh rồi mới đi vòng qua nó, lấy chiếc chìa khóa đồng buộc dây len trong túi quần ra, mở ổ khóa cánh cửa gỗ trên sân thượng, men theo cầu thang bước xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)