"Này! Bồ Đào! Đào Đào! Đào ơi!"
"Xuống ăn cơm thôi!"
Đào Đào bị một cái cùi chỏ mập mạp bên cạnh huých cho một cái liền giật mình tỉnh giấc.
Cô khó nhọc bò dậy khỏi giường, ngồi nhìn vết chiếu trúc hằn lên trên người mà ngẩn ngơ một lúc lâu.
Căn phòng nhỏ hướng Tây được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu cam.
"Ba cậu lại gọi cậu kìa." Nhiêu Lỵ Lỵ ngủ sát tường lầm bầm lật người, để lộ tấm lưng ướt đẫm mồ hôi, tiếp tục nằm bò trên chiếc chiếu đã bị ủ nóng ran mà ngủ say sưa.
Cô đã trở nên rất thấp, phải nhón chân nhảy lên một cái thì khuỷu tay mới chạm tới bệ cửa sổ.
Đào Đào dùng cùi chỏ tì lên bệ cửa sổ, cố sức vươn ngón tay, đẩy lớp cửa lưới màu xanh ra.
Xoạt!
Hoàng hôn mùa hè của thập niên 90 cứ thế ùa vào trước mắt cô.
Ngoài cửa sổ là mây rực đỏ rợp trời, dưới áng mây là một con hẻm vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đủ loại biển hiệu ngang dọc, chữ viết tay chen chúc nhô ra từ hai bên tường: Cắt tóc Tiểu Phân, tạp hóa Gia Cường, sửa giày thay khóa... Những biển hiệu này đan xen với mớ dây điện chằng chịt, có người còn phơi cả quần áo lên dây điện.
Đúng lúc đang giờ cơm tối, trong hẻm một nửa nhuốm màu nắng ấm, một nửa râm mát. Trời nóng quá, nhà nào cũng mở toang cửa xếp sắt, khói dầu bay ra từ các khung cửa, hòa quyện với đủ mùi thức ăn thơm lừng.
Có mấy ông bà cụ xách ghế trúc ra ngồi bên cửa cuốn nhà mình, bưng bát sứ to in hình hoa mẫu đơn chim hỉ thước, vừa ăn cơm vừa tán gẫu. Thỉnh thoảng có hàng xóm xách đồ ăn đi ngang qua, họ lại gọi giật lại hỏi han vài câu.
"Thầy La đấy à, đi chợ về rồi sao?"
"Vâng, thím Anh ăn cơm chưa?"
Đào Đào bám vào bệ cửa sổ, thò đầu ra ngoài, nhìn đến mức cả người đứng bất động như hồn lìa khỏi xác.
"Con gái ơi! Về ăn cơm thôi! Ít ra con cũng phải thưa một tiếng chứ, ba gọi rát cả cổ rồi này!"
Cách vách lại truyền đến tiếng gào to của một người đàn ông trung niên, mấy ông bà cụ ngồi dưới nhà đều cười xòa như đã quen: "Lại nữa rồi, Quảng Chí lại không tìm thấy con gái rồi!"
Tim Đào Đào giật thót, vội vàng nhảy xuống khỏi cửa sổ.
Phía sau, Nhiêu Lỵ Lỵ dụi mắt ngồi dậy: "Bồ Đào, sao cậu lại đi dép của tớ?"
Đào Đào như bị điện giật, rụt đầu lại, rồi lạch cạch chạy về, đứng ngẩn ra bên giường một lúc. Sau đó cô chợt nằm nhoài xuống gầm giường, bới trong đống đồ lặt vặt ra một đôi dép nhựa đế xanh in hình chó đốm đã bị đá tít vào trong.
Cô nhớ ra rồi, hồi bé cô cực kỳ mê bộ phim hoạt hình có chú chó đốm kia, tên là gì thì quên mất, chỉ nhớ mình suốt ngày nằng nặc đòi ba nuôi chó. Còn Nhiêu Lỵ Lỵ thì thích thủy thủ Mặt Trăng, suốt ngày khoác ga trải giường, vung cây sào phơi quần áo, hô to nhân danh mặt trăng tôi sẽ trừng trị các người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)