Ánh mắt Úc Loan trong veo, trong con ngươi phản chiếu dáng vẻ đau khổ của cô.
"Chị ăn đi."
Giọng cậu bé non nớt.
"Chị ăn đi, ăn rồi tim sẽ không ngã nữa."
Đào Đào không hiểu ý cậu là gì, hốc mắt cô đỏ hoe, cứ đứng nhìn cậu trân trân mà không nhúc nhích, cũng chẳng đưa tay ra nhận.
Nhưng cậu bé lại tỏ ra hơi sốt ruột, vươn bàn tay nhỏ xíu còn lại ra, khẽ khàng nắm lấy cổ tay đang buông thõng bên hông của Đào Đào. Cậu nhét viên kẹo dính dính, nong nóng vào tay cô, ngước khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo lên, đôi mắt đen láy to tròn nhìn cô chằm chằm không chớp, vụng về diễn đạt:
"Chị ơi ăn đi, ăn vào là khỏi bệnh đấy."
Đào Đào cuối cùng cũng nghe hiểu rồi.
Cô đã vô cớ quay trở lại năm tám tuổi. Không một ai biết điều đó, và dường như chính bản thân cô cũng chẳng muốn biết. Quá nhiều ký ức ùa về chen chúc trong tâm trí, từ nuối tiếc, hoảng hốt, hoang mang cho đến bất lực. Cô cố tỏ ra bình tĩnh nhưng lại chìm đắm sâu vào mớ cảm xúc ấy, chỉ có thể không ngừng ngoái nhìn lại cái bản ngã ngốc nghếch, cố chấp thời thơ ấu của mình.
Thật ra chính cô cũng chẳng biết phải làm sao bây giờ.
Sống lại một đời, liệu cô có thể sống tốt hơn không? Nhưng cô cũng có phải thiên tài gì đâu, cô cũng chẳng hề thông minh lên. Biết đâu có trở lại thì cũng lực bất tòng tâm, lại giương mắt nhìn mọi thứ tuột khỏi kẽ tay một lần nữa, để rồi lại đắm chìm trong đau khổ phí công vô ích mà thôi.
Thế mà những nỗi buồn bã, rối bời, không thể gọi thành tên này lại bị cậu bé Úc Loan bé nhỏ nhìn thấu.
Đào Đào nắm chặt viên kẹo đang tan dở, bị cậu nhìn như vậy, bỗng dưng cảm thấy vô cùng đau lòng.
Sống mũi chợt cay xè, hốc mắt cô nóng rực lên. Cô nín thở, mếu máo rồi lại mím chặt môi, nhưng vẫn không kìm nén được nữa.
Cô dang rộng vòng tay, rướn người tới, ôm chầm lấy cái đầu nhỏ đầy tóc tơ mềm mại của cậu, khóc òa lên nức nở, hệt như một đứa trẻ tám tuổi thực thụ.
Cái đồ ngốc này.
Rõ ràng cô vẫn luôn phớt lờ cậu, bài xích cậu, bắt nạt cậu, chưa từng đối xử tốt với cậu bao giờ.
Sao cậu còn đi an ủi cô chứ.
Bà nội của Đào Đào đổ bệnh. Đào Quảng Chí cùng với bác cả, chú hai và các cô thay phiên nhau túc trực ở bệnh viện chăm sóc. Đào Đào lúc ấy đang nghỉ đông nên ngày nào cũng ở nhà nấu cháo làm cơm, rồi đội gió rét buốt, hì hục đạp xe mang vào viện.
Hôm đó, cô vừa đưa cơm vào bệnh viện rồi trở về nhà.
Cô nhớ rõ mùa đông năm ấy đặc biệt lạnh giá, đến mức rau cải phơi trên sân thượng cũng đóng sương trắng xóa. Đào Đào đành lôi hết đống áo phao dày cộp với quần giữ nhiệt cả năm mặc chẳng được mấy lần ra diện.
Ánh nắng mỏng manh rải đều trên những mảng tường loang lổ và mặt đường xi măng cũ kỹ của khu phố Nam đường Thắng Lợi. Rõ ràng là một ngày trời quang mây tạnh nhưng chẳng hề mang đến lấy một tia ấm áp. Không khí vừa khô vừa lạnh, khi đón gió hít vào mũi có cảm giác nhói đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


