Không chỉ bài xích dì mà còn bài xích cả Úc Loan. Đứa nhỏ này đã mấy lần cố ý khóa trái cổng, không cho dì và Tiểu Loan vào nhà. Úc Mỹ Trân cũng rất đau đầu về chuyện này nhưng chẳng nghĩ ra được cách nào hay ho cả.
Cuối cùng, dì cũng chỉ hy vọng qua một thời gian nữa, Đào Đào có thể chấp nhận mẹ con dì.
Nhưng hôm nay... trong lòng Úc Mỹ Trân vui sướng râm ran, cảm giác như đã thấy được tia hy vọng. Dì đi tới, trước tiên thân mật xoa mái tóc mềm mại của Úc Loan: "Tiểu Loan, hôm nay con có ngoan không nào?"
Úc Loan nghiêm túc gật đầu.
Úc Mỹ Trân mỉm cười, thuận đà định đưa tay xoa cái đầu nhỏ của Đào Đào, nhưng lại chợt nhớ ra mấy hôm trước lúc dì định đưa tay xoa đầu cô bé đã bị cô bé đẩy mạnh ra rồi còn cắn cho một cái: "Dì làm gì đấy! Cháu ghét nhất là người khác xoa đầu mình!"
Dì lại vội vàng rụt tay về, chỉ cúi người, hơi gượng gạo pha chút lấy lòng cười với Đào Đào: "Bồ Đào à, đói bụng rồi phải không? Con chơi với Tiểu Loan trước đi, dì đi chặt thịt, sắp có cơm ăn rồi nha."
Nói xong, dì cũng chẳng dám đợi Đào Đào trả lời mà vội vàng đi vào bếp.
Úc Mỹ Trân bị giọng điệu của ông chọc cho cười tít cả mắt: "Đúng thế, xếp hàng mỏi nhừ cả chân luôn!"
Đào Quảng Chí trút đồ ăn ra đĩa, đặt muôi xuống, lau lau hai tay vào tạp dề rồi vòng ra sau lưng vợ: "Vợ yêu, em đúng là có bản lĩnh, vất vả cho em rồi, để anh bóp vai đấm lưng cho em nhé, lực đạo thế nào? Có thoải mái không?"
"Được được được... Thoải mái lắm..." Úc Mỹ Trân cười ngặt nghẽo.
Sau đó hai người lại bắt đầu bàn bạc xem nên cắt khúc hay thái lát, chấm tương xí muội hay là nước sốt tẩm ướp. Người một câu ta một câu, phân tích rõ ràng mạch lạc, cảm giác hai người họ càng nói là nước miếng lại càng chực trào ra.
Có lúc Đào Đào thật sự cảm thấy hai người họ đến được với nhau chắc là vì cùng có tâm hồn ăn uống.
Đào Đào rũ mắt xuống, không kiềm được mà bật cười tự giễu, nhưng trong lòng lại trống rỗng hoang tàn.
Ký ức như một lưỡi dao lăng trì cô. Cô đã căm ghét dì Úc một cách vô cớ suốt bao nhiêu năm trời, cũng làm vô số chuyện ích kỷ sai lầm, nhưng về sau cô lại chẳng thể nhớ nổi rốt cuộc mình đang hờn hận điều gì. Đặc biệt là... sau khi cô thật sự tìm thấy mẹ ruột của mình, đồng thời biết được sự thật về lý do bà rời đi, Đào Đào càng cảm thấy sự hận thù và tình yêu cố chấp suốt ngần ấy năm của mình, à không, bao gồm cả chính bản thân cô, đều nực cười biết mấy.
"Chị ơi."
Lòng Đào Đào đang nhói đau thì chợt nghe thấy Úc Loan khẽ gọi mình.
Cô ngẩn ngơ ngước lên.
Đập vào mắt cô là một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mập mạp, trong lòng bàn tay đang đặt một viên kẹo trái cây vị cam bị nắm chặt đến mức chảy nước nhão nhoét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)