Không chỉ bài xích dì mà còn bài xích cả Úc Loan. Đứa nhỏ này đã mấy lần cố ý khóa trái cổng, không cho dì và Tiểu Loan vào nhà. Úc Mỹ Trân cũng rất đau đầu về chuyện này nhưng chẳng nghĩ ra được cách nào hay ho cả.
Cuối cùng, dì cũng chỉ hy vọng qua một thời gian nữa, Đào Đào có thể chấp nhận mẹ con dì.
Nhưng hôm nay... trong lòng Úc Mỹ Trân vui sướng râm ran, cảm giác như đã thấy được tia hy vọng. Dì đi tới, trước tiên thân mật xoa mái tóc mềm mại của Úc Loan: "Tiểu Loan, hôm nay con có ngoan không nào?"
Úc Loan nghiêm túc gật đầu.
Úc Mỹ Trân mỉm cười, thuận đà định đưa tay xoa cái đầu nhỏ của Đào Đào, nhưng lại chợt nhớ ra mấy hôm trước lúc dì định đưa tay xoa đầu cô bé đã bị cô bé đẩy mạnh ra rồi còn cắn cho một cái: "Dì làm gì đấy! Cháu ghét nhất là người khác xoa đầu mình!"
Dì lại vội vàng rụt tay về, chỉ cúi người, hơi gượng gạo pha chút lấy lòng cười với Đào Đào: "Bồ Đào à, đói bụng rồi phải không? Con chơi với Tiểu Loan trước đi, dì đi chặt thịt, sắp có cơm ăn rồi nha."
Nói xong, dì cũng chẳng dám đợi Đào Đào trả lời mà vội vàng đi vào bếp.
Đào Đào nhìn theo bóng lưng thon thả của Úc Mỹ Trân, trong ánh mắt tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Cô nhìn dì Úc vui vẻ xách ngỗng quay bước vào bếp, đắc ý xách chiếc túi lên cho Đào Quảng Chí xem: "Quảng Chí, anh xem này! Em mua được gì đây!"
Trong bếp vẫn chưa có máy hút mùi mà dùng loại quạt thông gió tự chế kêu ầm ầm, rất ồn ào. Đào Quảng Chí ban nãy không nghe thấy tiếng dì về, lúc này mới quay đầu lại xem, lập tức cất giọng khen ngợi khoa trương: "Oa! Quán này khó mua lắm đấy! Em quá dữ luôn! Có phải đã xếp hàng lâu lắm không?"
Úc Mỹ Trân bị giọng điệu của ông chọc cho cười tít cả mắt: "Đúng thế, xếp hàng mỏi nhừ cả chân luôn!"
Đào Quảng Chí trút đồ ăn ra đĩa, đặt muôi xuống, lau lau hai tay vào tạp dề rồi vòng ra sau lưng vợ: "Vợ yêu, em đúng là có bản lĩnh, vất vả cho em rồi, để anh bóp vai đấm lưng cho em nhé, lực đạo thế nào? Có thoải mái không?"
"Được được được... Thoải mái lắm..." Úc Mỹ Trân cười ngặt nghẽo.
Sau đó hai người lại bắt đầu bàn bạc xem nên cắt khúc hay thái lát, chấm tương xí muội hay là nước sốt tẩm ướp. Người một câu ta một câu, phân tích rõ ràng mạch lạc, cảm giác hai người họ càng nói là nước miếng lại càng chực trào ra.
Có lúc Đào Đào thật sự cảm thấy hai người họ đến được với nhau chắc là vì cùng có tâm hồn ăn uống.
Lòng Đào Đào đang nhói đau thì chợt nghe thấy Úc Loan khẽ gọi mình.
Cô ngẩn ngơ ngước lên.
Đập vào mắt cô là một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo mập mạp, trong lòng bàn tay đang đặt một viên kẹo trái cây vị cam bị nắm chặt đến mức chảy nước nhão nhoét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

