Cô rẽ vào con hẻm nhà mình, vừa ngước mắt lên thì thấy có người đang đứng rẽ trước cửa tiệm.
Người nọ dáng cao lêu nghêu nhưng lại gầy nhom. Cậu hơi ngửa đầu, đang nhìn lên tấm biển hiệu đã bị tháo xuống từ lâu trên khung cửa nhà Đào Đào. Chỗ ấy vẫn còn sót lại vài vết keo dán lem luốc, loáng thoáng có thể nhận ra được mấy chữ "Tiệm Bánh Mì Phố Nam" trước kia.
Bước chân Đào Đào khựng lại.
Cô không nhận ra người đó ngay được.
Cho đến khi cô bước tới gần, người nọ nghe thấy tiếng bước chân mới men theo tiếng động quay đầu lại.
Ánh sáng hắt từ đầu hẻm vào, soi nghiêng lên khuôn mặt cậu. Thứ đầu tiên Đào Đào nhìn thấy là đường nét gầy gò nơi xương quai hàm, sau đó là sống mũi cao thẳng, và cuối cùng là đôi mắt ấy.
Trái tim Đào Đào giống như bị ong đốt một cái.
Là Úc Loan.
Đôi mắt của Úc Loan rất dễ nhận ra. Con ngươi của cậu đen hơn người bình thường một chút, nhưng lại sáng rực, trong veo vô ngần. Đào Đào chưa từng thấy ai có đôi mắt đẹp hơn thế.
Cậu cao lên rồi, khung xương thiếu niên vươn cao dong dỏng, được bọc trong chiếc áo phao đen hơi rộng nhưng vẫn có thể nhìn ra bờ vai rộng và phẳng. Tóc cậu cắt không quá dài cũng không quá ngắn, để lộ ra một nửa vầng trán trắng trẻo, càng làm cho ngũ quan trông rất ngoan ngoãn.
Vừa nhìn thấy cô, cậu đã gọi một tiếng trong vô thức: "Chị ơi."
Thanh âm quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc, hai chữ này tựa như hai hòn đá nhỏ thả tõm vào trong lòng cô, làm dậy lên từng gợn sóng lăn tăn.
"Chị vốn đã không còn là chị của em nữa rồi..." Cô gượng gạo cúi đầu, lảng tránh ánh mắt của cậu.
Năm xưa hai bên xích mích ầm ĩ đến thế cơ mà. Giờ đây khi lớn lên, mỗi lúc nhớ lại cái thói vênh váo như gà chọi hay đi chọc phá lung tung của mình, cô lại thấy vô cùng xấu hổ, nên càng khó chấp nhận nổi tiếng gọi "chị ơi" vô tư, chẳng chút vướng bận này của cậu.
Ấy thế mà Úc Loan vẫn cứ lặng thinh nhìn cô rất lâu, trong mắt thậm chí còn ánh lên niềm vui sướng thuần túy khi được gặp cô.
Đào Đào cố giữ bình tĩnh, rút chìa khóa mở cửa: "Ơ... mọi người về ăn Tết ạ?"
"Vâng, về ăn Tết, chị ạ."
"Đã bảo tôi không phải chị của cậu rồi mà!" Đào Đào bỗng thấy hơi thẹn quá hóa giận.
Cậu ấy lớn rồi mà sao nói chuyện vẫn thế nhỉ, cứ coi hai chữ "chị ạ" như dấu chấm câu vậy?
Cô đẩy xe đạp vào cửa hàng cất kỹ, Úc Loan vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn cô.
Cậu ấy thật sự đã tiến bộ rồi, bây giờ nói chuyện đã biết nhìn vào mắt người đối diện, Đào Đào thầm nghĩ.
"Chị ơi."
Cậu ấy lại khẽ gọi cô một tiếng.
Rõ ràng là cửa nhà mình mà Đào Đào lại thấy hơi lúng túng, cô cũng chẳng buồn sửa lại xưng hô của cậu nữa, quay người lại định hỏi cậu tới đây làm gì, thì thấy cậu đưa tay vào túi áo, móc ra một chiếc móc khóa hình chú chó đốm.
"Tặng chị này, em tự làm đấy."
Móc khóa được lắp ghép tỉ mỉ từ những miếng Lego nhỏ xíu, chú chó con nhe răng cười ngô nghê, trông sống động như thật, nhìn qua là biết người làm đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết.
Đào Đào sững sờ, thật ra cô đã sớm không còn thích chó đốm nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


