Trong lúc Đào Đào còn đang nhăn nhó vì bị chải đầu thì Úc Loan ở bên cạnh đang cực kỳ chú tâm xem tivi. Phòng khách nhà Đào Đào hiện tại đang dùng chiếc tivi màu Hitachi 19 inch do nhà bác cả loại ra. Nhà bác cả vừa đổi sang tivi màu Sony lớn 29 inch, nghe đâu tốn mấy nghìn tệ lận, lại còn cất công đi tận Tân Thành mua về.
Khoảng thời gian trước và sau bữa tối, chương trình Thành phố Hoạt hình trên kênh CCTV-1 sẽ chiếu rất nhiều phim hoạt hình, bộ nào cũng cực kỳ hay, có "Tiểu Hồ Đồ Thần", "Tây Du Ký" bản cũ, "Con trai đầu to bố đầu nhỏ", "Xe Nhà Vui Vẻ"...
Giờ vàng thế này thì trẻ con tuyệt đối không có đứa nào bỏ lỡ. Ngày trước, Đào Đào chưa từng ngồi yên ở bàn ăn cơm tối bao giờ, cô có thể bưng bát cơm vừa ăn vừa xem một lèo đến tận sáu giờ.
Xem say sưa đến mức hoa mắt chóng mặt.
Sau sáu giờ sẽ chiếu tiếp "Đại Phong Xa", xem xong thì có chương trình Thời sự.
Khi đó là bọn trẻ lại có thể chạy ùa ra ngoài chơi đùa thỏa thích.
Chẳng những hung dữ trừng mắt nhìn lại, cô thậm chí còn lớn tiếng mắng một câu: "Đồ ngốc, nhìn cái gì mà nhìn!"
Đương nhiên, sau đó cô sẽ bị Đào Quảng Chí giáng cho một cái tát rõ kêu lên đầu vì tội chửi bậy.
Nhưng lúc này trong thân xác nho nhỏ của Đào Đào lại là linh hồn của một người trưởng thành. Bắt gặp đôi mắt trong veo như dòng suối của cậu, nghĩ đến kiếp trước cậu chưa kịp lớn khôn đã ra đi, cô chỉ thấy xót xa trong lòng, liền dịu giọng hỏi: "Ăn cơm xong chị sẽ đi hái xoài với Lỵ Lỵ, em có đi không?"
Úc Loan vẫn tiếp tục nhìn cô.
Đôi mắt của cậu to thật đấy, tròng trắng ngả sang màu xanh lam nhạt, con ngươi vừa đen vừa sáng, giống như hai viên bi ve tròn trịa và đẹp đẽ nhất đang ngâm trong nước trong.
"Lỵ Lỵ cũng đi đấy, em đi không?" Đào Đào kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.
Úc Loan chậm rãi chớp mắt, hàng mi dài của cậu rũ xuống như hai chiếc quạt nhỏ khẽ khàng lay động. Qua vài giây, cậu vẫn lấy tay bịt tai, rụt rè nói với Đào Đào câu đầu tiên trong ngày:
"Chị ơi."
"Sao thế?" Đào Đào ngớ người, nhưng nghe tiếng "chị ơi" non nớt này gọi, thấy trong lòng cũng vui vui.
Cô nhớ lại, lúc này Úc Loan và dì Úc chắc mới chuyển tới đây được hai tháng thôi. Nhưng từ khi dì Úc dạy vài lần cách xưng hô, cậu vẫn luôn ngoan ngoãn gọi cô là chị.
Dù cho Đào Đào chỉ lớn hơn cậu có một tuổi, dù cho Đào Đào còn thường xuyên trêu chọc bắt nạt cậu.
Úc Loan cẩn thận dò xét sắc mặt Đào Đào, cậu khẽ buông một bàn tay nhỏ đang bịt tai ra, rụt rè rướn người tới trước, rồi lại nhanh chóng rụt về bịt chặt tai lại như cũ, sau đó mới nhỏ giọng hỏi:
"Chị ơi, chị đang chọc tiết lợn à?"
Giọng cậu non nớt mềm xèo, nhưng hỏi lại rất đỗi nghiêm túc. Cậu sợ Đào Đào không nghe rõ, nên còn lặp lại thêm lần nữa.
"Chị đang chọc tiết lợn à chị?"
Đào Đào: "..."
Kỳ lạ thay, cô lại có thể hiểu được cách diễn đạt thần kỳ này của cậu rốt cuộc có ý gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)