Lúc này Trần Dã đã xông đến bên cạnh người Lương Triệu Thành, kéo quần áo anh, sau đó lại quay đầu hung tợn trừng mắt nhìn Chu Lai Căn, cậu tố cáo với Lương Triệu Thành, nói: “Anh Lương, cái loại chó không cần mặt mũi này ăn hiếp chị em, muốn độc chiếm căn nhà này của chúng ta, còn muốn ép chị em giúp một nhỏ lớn nhỏ bọn họ chuyển hộ khẩu đến nhà chúng ta nữa, thật đúng là không biết xấu hổ, đều nghèo đến phát điên rồi!”
Chu Lai Căn:...
Chết tiệt, ông ta sớm muộn gì cũng phải bóp chết thằng oắt con này!
Cổ của ông ta tức đến độ thô ra vài vòng.
Trên mặt Trương Tú Mai cũng đỏ bừng lên, bà ta cố nhịn lại cơn tức giận đang dâng lên từng đợi, giữ lấy Chu Lai Căn lại, vừa rụt rè vừa kinh ngạc nói với Trần Dã: “Tiểu Dã, cháu, sao cháu lại có thể nói những lời như thế cơ chứ? Cháu đang hiểu lầm rồi, mợ là mẹ ruột của chị cháu, chị cháu không khoẻ, an ninh trật tự chỗ này cũng không tốt, chỉ cháu với chị cháu sống ở đại viện này, chúng ta không yên tâm nên mới nhắc đến ý định qua đây sống, đứa trẻ con như cháu đây sao có thể nghĩ người khác như vậy cơ chứ?”
Bà ta nói xong liền quay đầu vội vàng nói với Lương Triệu Thành: “Triệu Thành, chuyện không phải như vậy đâu, lát nữa cháu nghe chúng ta từ từ nói chuyện. Còn có, cháu về khi nào vậy? Đã ăn cơm chưa? Cơ thể Tiểu Khê có chút không thoải mái, hay là trước tiên cháu cứ đến nhà chúng ta ăn cơm? Một lát nữa, cô sẽ dần dần nói rõ chuyện với cháu.”
Rõ ràng là Lương Triệu Thành không có quan hệ gì với nhà họ Lâm, bà ta còn là mẹ ruột của Lâm Khê, cũng không biết là vì sao, lúc này đây bà ta đối với anh cực kỳ chột dạ.
Nhưng bà ta nói cái này, nói cái kia thì cả căn phòng cũng chả có người nào để tâm đến.
Trên mặt Trần Dã toàn là nét mỉa mai, đôi mắt cũng toàn là thù địch nhìn bà ta.
Lương Triệu Thành lạnh lùng trầm mặc nhìn bà ta, anh không lên tiếng.
Tính tình của Chu Lai Căn trời sinh đã cảnh giác, lại thêm có chút hối hận hôm nay quá lỗ mãng, vội vàng.
Ông ta ho một tiếng, cũng lấy lại can đảm, làm bộ làm tịch, nói: “Tú Mai, Lâm Khê thân thể không khỏe, bà ở lại đây chăm soc con bé, vị này, đồng chí Lương, hay là tôi và cậu đến nhà tôi ăn cơm?”
“Không cần.”
Lâm Khê nhìn một hồi, cuối cùng cũng coi như là hiểu được rồi.
Vị này, hoá ra Trương Tú Mai cũng rất kiêng nể anh?
Cô lại càng tự tin hơn chút, cười nói: “Anh Lương về thật vừa đúng lúc. Mợ Trương, bác Chu, lúc trước hai người không phải nói là lo lắng tôi và Trần Dã một thân một mình sống với nhau không an toàn sao, sợ có người vào cửa trộm cắp cướp của, thậm chí cưỡng bức tôi, à, còn lo lắng người nhà họ Hạ bám víu tôi không buông cho nên muốn chuyển đến chỗ bên này của tôi để ở, đúng không? Cảm ơn hai người có lòng, có điều không cần thiết, trước đây tôi không trực tiếp nói là bởi vì anh Lương chưa trở về, bây giờ anh Lương trở về rồi, tôi cũng không cần phải chậm trễ thêm gì nữa.”
“Thật ra hai người lo lắng tôi và Tiểu Dã, bà nội lúc sống cũng lo lắng cho tôi và Trần Dã như vậy, vì vậy trước lúc bà nội tôi lâm chung đã sớm dặn dò chúng tôi, đợi bà qua đời rồi thì để anh Lương chuyển đến chỗ bên này cùng sống chung với chúng tôi. Lúc trước do bận bịu chuyện hậu sự của bà nội, sau này anh Lương lại quay về Bắc Thành, mọi việc cứ thế kéo dài, bây giờ anh ấy về rồi, cũng sẽ trực tiếp chuyển đến đây ở.”
Cô đến cả “mợ” cũng không muốn gọi nữa, phía sau trực tiếp thêm chữ “Trương” vào.
Đoạn nói chuyện này của Lâm Khê nói mà không cần lấy hơi, vừa nhanh vừa lưu loát, nở nụ cười trong veo, làm gì có nửa điểm nào giống với dáng vẻ yếu ớt hồi trước?
Trương Tú Mai và Chu Lai Căn: ???!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



