Bà chủ thở dài một tiếng thượt thượt rồi sải bước tiến về phía mấy người họ: “Mấy chị em ơi, đừng đi vội! Mọi người nói xem cái cô trẻ tuổi này làm sao mà ác nghiệt đến thế cơ chứ?”
“Tôi đã bảo rồi, mấy ngày nay tiền nong chưa xoay xở kịp nên muốn khất lại vài hôm rồi mới thanh toán tiền công cho cô ta. Thế mà cái cô này nhất quyết cắn chặt lấy tôi, vu cho tôi cái tội muốn nuốt tiền, giờ thì làm ầm làm ĩ cả lên, lại còn đòi nghỉ việc nữa chứ!”
“Mọi người tới cửa hàng nhà tôi mua đồ bao nhiêu lần rồi, chắc cũng biết rõ tính nết tôi thế nào. Hồi đầu cái cô trẻ tuổi này thân cô thế cô không có tiền, cũng là tôi bấm bụng cho cô ta cái cần câu cơm này, thế mà giờ cô ta lại quay sang trách ngược lại tôi!”
Bà chủ chỉ tay vào mặt Tô Huệ Vân, liên tục hất tạt gáo nước bẩn lên người cô.
Vừa nghe thấy vậy, mấy người khách cũng dùng ánh mắt kỳ quặc nhắm vào Tô Huệ Vân, còn có mấy kẻ tát nước theo mưa chen ngang: “Đúng đấy chứ, cái cô gái này thật là ép người quá đáng! Người ta làm bà chủ đã nói rõ là tiền nong chưa xoay xở kịp rồi, cô đợi thêm hai ngày thì chết ai chứ?”
“Ôi chao, tôi nhìn mặt cô ta hiền lành thế kia cứ tưởng là người tử tế, ai mà biết lại làm ra cái trò này? Nhìn cái bộ quần áo trên người cô ta quê cục chưa kìa, nhìn phát biết ngay không phải người Bắc Kinh gốc, đến cái đất này tám phần cũng là để mò mẫm chiếm chút tiện nghi rồi.”
Lời ra tiếng vào xói móc cùng những ánh mắt soi mói dị nghị nổi lên như sóng trào, tưởng chừng như muốn nhấn chìm Tô Huệ Vân.
Tô Huệ Vân vẫn điềm nhiên như không, bắt đầu bình tĩnh bóc trần từng điểm một: “Bà chủ, chính bà trước đó đã ngụ ý mấy lần là không muốn thanh toán tiền công cho tôi, nên tôi mới phải nói lý lẽ với bà. Hồi tôi đến xin việc, chẳng phải cũng là giúp bà gỡ thế bí trong lúc nguy cấp sao?”
“Bà còn hứa hẹn tháng nào tiền công cũng trả đúng hạn. Những bộ quần áo bán chạy nhất trong cửa hàng nhà bà, chẳng phải đều do một tay tôi cắt sửa chỉnh sửa lại rồi mới bán đắt như tôm tươi sao? Hành động này của bà bây giờ gọi là gì? Gọi là vong ân phụ nghĩa đấy!”
Bà chủ nghe xong bèn ngồi bệt ngay xuống đất, giơ tay véo mạnh vào thớ thịt mềm ở đùi trong một cái đau đếng, nước mắt lập tức tuôn ra như mưa.
Bà ta một tay vỗ bành bạch xuống nền xi-măng, một tay gào khóc thảm thiết: “Mọi người có nghe thấy gì không? Bây giờ cô ta lại còn vừa đánh trống vừa la làng, muốn hất gáo nước bẩn lên đầu tôi nữa đấy! Tôi là bà chủ cái cửa hàng này, mọi người bảo làm sao tôi lại đi đày đọa cô ta cơ chứ? Cô gái này tuổi tác cũng suýt soát con gái tôi, mọi người nói xem tôi có thể có cái tâm địa độc ác đến thế không?”
Vì bà chủ vốn dĩ dẻo miệng lại biết cách lấy lòng mấy người khách quen, cố tình nịnh hót ton hót, nên lúc này phần lớn mọi người đều nghiêng về phía bà ta, thậm chí còn nhao nhao xô đuổi bắt Tô Huệ Vân phải cút đi cho xong chuyện.
Dưới áp lực bủa văng tứ phía, Tô Huệ Vân chỉ đành bước ra khỏi cửa hàng.
Bà chủ trong lòng mừng thầm đắc thắng, được mấy người dìu đứng dậy nhưng vẫn cố tình làm ra bộ dạng luyến tiếc không đành.
“Nếu cô chịu khó chờ thêm vài ngày thì tôi có thể không chấp nhặt cái trò quấy phá hôm nay của cô. Tuổi trẻ mà, mắc sai lầm là chuyện khó tránh khỏi...”
Tô Huệ Vân thật sự không thể chịu nổi bộ dạng giả nhân giả nghĩa tráo trở ấy nữa, liền quay người bỏ đi thẳng.
Đế giày của cô đã mòn vẹt cả ra, mãi mới đi bộ đến được Ủy ban Quản lý nằm ở tận phía Đông thành phố Bắc Kinh.
Tô Huệ Vân đấm đấm vào hai bên đùi đau nhức, giơ tay lau vội giọt mồ hôi trên trán rồi bước chân đi vào.
Thấy một cô gái trẻ tìm đến báo án, hai người nhân viên trực ban chẳng hề để cô vào mắt: “Đồng chí này, cô có điều gì khuất tất cần báo cáo?”
“Tôi... Tôi bị bà chủ một cửa hàng quần áo quỵt tiền công. Đây là bản hợp đồng hai bên đã ký kết rõ ràng từ đầu, nhưng bà ta lại giở trò tráo trở, giờ không chịu thanh toán tiền...”
“Thong thả đã, bà ta bảo vài ngày nữa sẽ trả tiền cho cô đúng không?”
“Vâng, nhưng hiện tại trong tay bà ta có tiền mà cố tình không trả, chứ đừng nói là chờ thêm vài ngày nữa.” Tô Huệ Vân cảm thấy trong lòng mệt mỏi rã rời.
“Cười chết mất! Cô gái này ơi, cô tính toán chi ly quá mức rồi đấy! Ai mà chẳng có lúc đồng tiền xoay xở không kịp, cô bao dung một chút rồi quay về đi thôi. Người đất Bắc Kinh chúng tôi coi trọng nhất là hai chữ uy tín, chắc chắn người ta sẽ trả tiền cho cô thôi mà.”
Tô Huệ Vân còn muốn phân bua thêm vài câu, nhưng thấy hai người nhân viên đã thiếu kiên nhẫn xua tay lia lịa.
Lời đến khóe miệng lại đành nuốt ngược vào trong bụng, cô chỉ còn cách lặng lẽ bước ra ngoài.
---
Tối hôm đó, hai chân Tô Huệ Vân đau nhức đến mức không đi nổi, trằn trọc băn khoăn cả đêm không sao chợp mắt.
Trong túi cô chỉ còn vỏn vẹn năm đồng bạc, cùng lắm chỉ cầm cự được ba ngày nữa.
Nhưng bà chủ kia lại vô cùng ranh mãnh, rõ ràng là muốn nuốt trọn khoản tiền công của cô.
Tô Huệ Vân nghiến chặt răng, hối hận vì mình đã nhìn lầm người. Kẻ làm ăn buôn bán phần lớn đều khôn ranh lọc lõi, chữ tín trong mắt họ chẳng qua cũng chỉ là đồ bỏ đi!
Mấy ngày sau đó, Tô Huệ Vân vẫn kiên trì đến cửa hàng quần áo đòi tiền công, nhưng lần nào bà chủ cũng uể uải vin vào lý do không có tiền để đuổi cô về.
Dây dằng dằng dặc suốt một tuần lễ trôi qua, Tô Huệ Vân thật sự không thể nhẫn nại thêm được nữa: “Rốt cuộc bao giờ bà mới chịu trả tiền?”
Cô nhíu chặt đôi lông mày, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.
Thấy có hai vị khách bước vào, bà chủ lập tức đuổi Tô Huệ Vân ra ngoài.
Tô Huệ Vân siết chặt nắm tay, làn môi mím chặt thành một đường thẳng.
Tốt lắm, ở cái đất Bắc Kinh này đúng là không ít những trò dơ dáng xấu xa!
Không được, cô không thể ngồi yên chờ chết như thế này được.
Nhưng mới nửa tháng trước cô đã làm phiền đến nhà họ Từ rồi, giờ lại vơ mặt đến nhờ vả tiếp thì Tô Huệ Vân thật sự thấy ngại ngùng không lỡ.
Cô đeo chiếc túi xách, thẫn thờ bước đi trên đường, đôi mắt đờ đẫn mất đi vẻ sức sống vốn có.
Lại là tiếng động cơ quen thuộc của chiếc xe Jeep màu xanh lục.
Đây là con đường bắt buộc phải đi qua mỗi khi Giang Hoằng Chí ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, hầu như lần nào đi qua đây anh cũng gặp Tô Huệ Vân.
Từ đằng xa nhìn thấy cửa hàng quần áo này, Giang Hoằng Chí đã chống khuỷu tay lên cửa kính xe, trong lòng không kìm được nảy sinh một chút mong chờ.
Tô Huệ Vân dáng vẻ xinh xắn, lại tự lực cánh sinh ở đất Bắc Kinh, không còn tìm đến nhà họ Giang xin một đồng một chữ nào nữa. Trước đây mỗi lần đi ngang qua cửa hàng quần áo, anh đều nhìn thấy vài lần cô đon đả giới thiệu trang phục cho khách hàng.
Tô Huệ Vân của lúc đó dường như toàn thân phát ra hào quang, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, khi tiễn khách ra cửa còn biết mỉm cười chào gật đầu.
Giang Hoằng Chí vốn rất thưởng thức nét đẹp ấy, nhưng cũng sợ tất cả những điều này chỉ là màn kịch ngụy trang của Tô Huệ Vân.
Xem ra chỉ có thời gian mới chứng minh được tất cả!
Anh ngẩng đầu liếc nhìn một cái, quả nhiên lại nhìn thấy một Tô Huệ Vân đang ủ dột rũ rượi.
Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Huệ Vân tái nhợt, hai tay bấu chặt lấy quai túi xách đầy bất lực, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Giang Hoằng Chí mặt lộ vẻ kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Tô Huệ Vân tiêu điều rũ rượi đến mức này.
Trong lòng anh bất giác trào lên một niềm bực bội khó tả, liền cất tiếng ra lệnh cho tài xế dừng xe.
*Kít...!*
Chiếc xe Jeep màu xanh lục đột ngột dừng khựng lại ngay trước mặt cô.
Tô Huệ Vân trố mắt kinh ngạc, bị tiếng phanh xe giật mình làm cho lùi lại phía sau, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía trước.
Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông mặt mũi lạnh nhạt bước xuống.
Anh ta bước đại đao sải rộng đến cửa sau mở cửa, thái độ kính cẩn cúi đầu, cất tiếng gọi một tiếng "Chỉ huy".
Tô Huệ Vân dường như có cảm nhận được điều gì, ngước mắt nhìn sang. Quả nhiên, một người đàn ông thân hình cao ráo rắn rỏi, khoác trên mình bộ quân phục màu xanh lam đậm bước chân ra ngoài.
Giang Hoằng Chí đội chiếc mũ quân đội, vành mũ hơi chếch nhẹ, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, sống mũi cao thẳng, làn môi mỏng mím nhẹ, nét mặt nghiêm nghị, toàn thân tỏa ra luồng khí chất khí phách kiên cường chỉ có ở người quân nhân.
Đây là lần đầu tiên Tô Huệ Vân chạm mặt Giang Hoằng Chí đang trên đường đi thực hiện nhiệm vụ ở ngoài đường, trong lòng không khỏi giật thót một cái.
Sao anh lại xuất hiện ở đây cơ chứ?
Mái tóc cùng đôi mắt đen láy của Giang Hoằng Chí rực sáng như vì sao, yết hầu anh lăn nhẹ một cái, cất giọng trầm đục: “Đồng chí Tô, đã lâu không gặp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



