Từ Bình khoác chặt lấy cánh tay Tô Huệ Vân, còn không quên bồi thêm vài câu châm biếm: “Đúng thế đấy! Các người ăn hiếp chị Huệ Vân tức là ăn hiếp nhà họ Từ chúng tôi. Nếu như có lần sau nữa, đừng nói là các người, cho dù có là cái ông anh họ Cục trưởng kia của các người là thật đi chăng nữa thì bố tôi cũng dư sức cho bốc hơi như thường!”
Lục Tương và Tăng Bạch Linh mặt cắt không còn một giọt máu, ấp ấp úp úp nửa ngày trời, bấm bụng giật giật vạt áo rồi lại phải cúi đầu xin lỗi thêm lần nữa.
Sau một hồi náo loạn ầm ĩ như thế, Tô Huệ Vân cũng đã mệt mỏi rã rời. Cô tiễn người nhà họ Từ ra về và không quên cất lời cảm ơn chân thành.
Mẹ Từ cười dịu dàng, nắm lấy bàn tay Tô Huệ Vân: “Đồng chí Tô này, cháu là ân nhân cứu mạng của nhà họ Từ chúng ta, ra ngoài xã hội tất nhiên không thể để người ta bắt nạt được. Nếu có chuyện gì cháu cứ việc liên lạc bất cứ lúc nào. Dù sao chúng ta với ông hiệu trưởng cũng có mối giao hảo, dì cũng đã dặn dò ông ấy rồi, từ nay về sau tuyệt đối không được để xảy ra loại chuyện như thế này nữa!”
Người nhà họ Từ ở đất Bắc Kinh này rất có vị thế. Bố của Từ Bình không chỉ là thủ trưởng cao nhất của Lục quân, mà còn từng là Phó quan của Đại tướng. Năm xưa từng xông pha trận mạc bộc phá khắp nơi, lập nên biết bao chiến công hiển hách, cho dù là ngài Thị trưởng đất Bắc Kinh này thì cũng phải nể ông ấy ba phần!
“Cháu biết rồi, cảm ơn dì Từ ạ.”
Sau khi tiễn họ đi rồi, Tô Huệ Vân quay trở về phòng ký túc xá.
Vừa đến cầu thang đã nghe thấy tiếng chửi đổng om sòm từ trên tầng vọng xuống.
“Mày nói xem mày chọc vào ai không chọc, sao lại đâm đầu vào chọc cái con Tô Huệ Vân làm cái gì? Không ngờ cái con ranh này lại có dây mơ rễ má với nhà họ Từ, giờ ấn tượng trong mắt người ta đen kịt ra đấy rồi, tao với bố mày biết làm sao mà bù đắp đây?” Tăng Bạch Linh giận cá chém thớt.
“Mẹ ơi, làm sao con biết được nó có liên hệ với nhà họ Từ chứ? Loại chuyện này mẹ không thể đổ hết lên đầu con được!” Giọng Lục Lệ Viện nghẹn ngào đầy tủi thân.
“Được rồi được rồi, bớt chấp nhặt với cái con ranh ấy đi! Chúng ta đi thôi, sau này không trêu chọc gì đến nó nữa là xong!” Lục Tương sốt ruột giục giã.
Tô Huệ Vân lạnh mặt bước lên cầu thang, ngay khúc ngoặt cầu thang thì đụng độ xô xát ngay với cả gia đình ba người nhà họ.
Thấy cả ba người bọn họ cùng lúc lộ ra nét mặt nịnh hót xun xòe, Tô Huệ Vân không khỏi cất tiếng cười khẩy mỉa mai: “Quản cho chặt cái mồm cái miệng của mình vào, còn dám ngáng chân ngáng cẳng tôi lần nữa thì hậu quả tự chịu lấy!”
Nói xong, cô nhìn vẻ mặt ngơ ngác sững sờ của ba người bọn họ một cách đầy mãn nguyện rồi quay về phòng.
Đồ đạc trong phòng đều là đồ mới được sắm sửa lại, cái tủ gỗ hồng mới chở đến còn tỏa ra mùi hương thoang thoảng, nhìn qua là biết ngay loại hàng cao cấp.
Tô Huệ Vân thả mình nằm ụp xuống giường, chiếc đệm êm ái này mềm mại chẳng khác nào bông gòn. Cô thoải mái lăn lộn hai vòng rồi lấy ga giường mới ra thay vào.
Trải qua một trận náo loạn, Tô Huệ Vân cũng đã thấm mệt, đầu vừa chạm vào gối là đã chìm sâu vào giấc ngủ.
---
Sáng sớm hôm sau, cô ăn tạm chiếc bánh bao nóng hổi rồi đến cửa hàng quần áo.
Bà chủ cửa hàng cười đến mức không khép nổi miệng: “Cái lô hàng mới tối qua lại bán thêm được năm chiếc nữa đấy! Chi phí một đồng hai, mỗi cái bán ra được tận ba đồng bạc, ôi chao, chuyến này đúng là trúng đậm rồi!”
Nét mặt Tô Huệ Vân không chút ngạc nhiên phấn khởi, giống như đã liệu trước được mọi chuyện từ lâu. Cô treo chiếc túi xách lên giá rồi tiếp tục phối đồ.
Bà chủ nhìn những tờ tiền giấy đủ mọi mệnh giá nằm trong hộc tủ mà hai mắt sáng rực như đèn pha. Bà ta lấy chiếc bàn tính ra gõ lách cách vài cái, gương mặt hơi có vẻ già nua lập tức nhăn nhúm lại.
“Ôi dào, cuối tháng này chị định nhập thêm một lô hàng mới, chưa chắc đã gom đủ tiền chia hoa hồng để trả cho em ngay được. Em có phiền nếu để sang tháng sau rồi thanh toán gộp một thể không?”
Động tác của Tô Huệ Vân chợt chững lại, gương mặt xinh xắn thoáng qua vẻ nghi hoặc.
Tháng này việc kinh doanh của cửa hàng vô cùng đắt hàng, bởi vì đây là cửa hàng đầu tiên trong nước nhập các mẫu mã kiểu dáng của nước ngoài, trực tiếp dẫn đầu xu hướng thời trang hiện hành. Cho dù bà chủ có nhập một lô hàng đắt đỏ thì số tiền kiếm được vẫn dư dả chán!
Tô Huệ Vân đặt chiếc kéo xuống: “Bà chủ, bà chủ muốn quỵt tiền công của em đấy à?”
Trong mắt bà chủ thoáng qua vẻ hoang mang, mặt lộ vẻ cuống quýt: “Đâu có đâu! Cô gái này sao lại đi nghĩ người ta xấu xa thế chứ? Yên tâm đi, tiền của em một xu cũng không thiếu đâu. Nếu không nhờ có em thì cửa hàng nhà chị làm sao mà buôn may bán đắt được thế này!”
Lời này thốt ra rõ ràng là thiếu đi cái khí thế dứt khoát.
Đôi mắt sáng long lanh của Tô Huệ Vân đảo nhẹ, cất lời ướm thử: “Tiền của em vừa mới đóng tiền học phí rồi, bà chủ có thể cho em ứng trước một ít tiền công được không?”
Biết Tô Huệ Vân trong lòng đã nảy sinh nghi ngờ, bà chủ đành bấm bụng nhận lời: “Được chứ, thế em muốn ứng trước bao nhiêu?”
Tô Huệ Vân tùy miệng thốt ra một số tiền.
Bà chủ mở khóa hộc tủ, móc ra hai tờ tiền mệnh giá mười đồng (Đại Đoàn Kết) đưa cho Tô Huệ Vân.
“Đấy, đưa 20 đồng này rồi thì tiền công làm người mẫu ở cửa hàng của em chỉ còn lại mười đồng thôi nhé, cộng thêm khoản hoa hồng cuối tháng nữa thì chắc cũng phải nhận thêm được năm mươi đồng đấy.” Bà chủ cười gượng gạo.
Tô Huệ Vân nhét tiền vào túi: “Được rồi, thế số tiền còn lại chờ đến cuối tháng rồi tính tiếp.”
Qua vụ này, Tô Huệ Vân tạm thời trút bỏ được mối lo ngại trong lòng, an tâm tiếp tục làm việc.
---
Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng. Tô Huệ Vân xé đi tờ lịch treo trên tường, nhìn vào ngày được khoanh tròn trên đó, đôi mày đôi mắt cô cong cong mỉm cười.
Hôm nay là đến ngày thanh toán tiền công rồi.
Cô lại ăn sáng như thường lệ rồi tới cửa hàng quần áo, cất lời chào bà chủ.
Lúc này bà chủ đang mặt ủ mày âu, mải miết đối chiếu số lượng hàng nhập ghi trong sổ sách: “Đồng chí Tô này, chẳng phải em còn muốn thi lên Đại học sao? Mau lại đây tính giùm chị cái này cái.”
Bà chủ học vấn mới chỉ hết cấp một, số liệu nhiều một cái là đầu óc đã choáng váng quay mòng mòng, chẳng thể nào tính nổi.
Tô Huệ Vân vâng một tiếng rồi nhanh chân bước tới.
Cô cộng tất cả các con số lại với nhau, chao ôi, chỉ riêng trong tháng này số lượng quần áo bán ra đã lên tới hơn 1.000 bộ!
Nhìn thấy con số này, mặt bà chủ thoáng hiện vẻ an ủi thỏa mãn. Nhưng nhận ra Tô Huệ Vân vẫn còn đứng bên cạnh, bà ta lại cố tình làm ra vẻ sầu não: “Ôi chao, bán được nhiều thế này đấy, nhưng tiếc là nguồn vốn trong tay lại không đủ. Đấy, vừa rồi lại có hai người thợ đến, chị đã bảo họ đi nhập thêm hàng rồi.”
Tô Huệ Vân vốn thông minh lanh lợi, sao lại không nghe ra lời bóng gió trong ngoài của bà ta là không muốn thanh toán tiền công cho mình chứ?
Nhưng cô cũng chẳng phải loại người chịu nhún nhường chịu nhục, liền hỏi thẳng: “Bà chủ à, trong hợp đồng của chúng ta ghi rõ ràng mười mươi, đến cuối tháng là phải chi trả tiền công đúng hạn cơ mà.”
“Ôi dào, chị có bảo là không trả tiền cho cô đâu, chỉ là mấy ngày này đồng tiền xoay xở chưa kịp thôi mà, hay là cô chờ thêm vài hôm nữa xem sao?” Bà chủ đập mạnh tay xuống đùi một cái rồi đứng phắt dậy.
“Bà chủ cũng biết đấy, cửa hàng kinh doanh đắt khách thế này chính là nhờ các mẫu mã quần áo do tôi thiết kế mới mẻ, lại hợp với thị hiếu của số đông. Nếu bà chủ cứ dây dằng nợ nần tiền công thế này thì em chỉ còn cách xin nghỉ việc thôi.” Tô Huệ Vân lùi lại hai bước, nét mặt lạnh như băng tuyết.
Đường nét trên gương mặt cô vốn dĩ đằm thắm dịu dàng, không mang nhiều tính công kích, nhưng lúc này bộ dạng nghiêm túc chỉn chu, quyết không nhượng bộ nửa bước lại khiến bà chủ giật thót cả người.
Bà chủ ngoảnh đầu nhìn lô hàng kia. Bây giờ mấy bộ quần áo này đang thuộc hàng thời thượng số một, cung không đủ cầu, cho dù Tô Huệ Vân có nghỉ việc đi chăng nữa thì cũng chẳng thể cản trở bà ta hốt bạc.
Bà chủ ưỡn ngực thẳng lưng, cất giọng đầy lý lẽ cừu đen: “Đồng chí Tô này, ban đầu tôi còn thấy cô là người trẻ tuổi khá đấy chứ, nhưng hôm nay nhìn lại mới thấy cô đúng là cái loại gây sự phi lý mà! Tôi đã bảo là muộn vài hôm nữa sẽ trả tiền công cho cô rồi, sao cô lại cứ nhất quyết không chịu thế hả?”
Giọng bà ta bất chợt nâng cao vút lên khiến cho mấy vị khách vừa mới bước vào cửa hàng mua đồ phải giật mình đánh thót, vội vã thối lui ra sau vài bước.
* Ồ eo, bà này đổi giọng lun roài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



