Lời chào hỏi đường đột bất ngờ làm Tô Huệ Vân cảm thấy thật kỳ quặc mơ hồ, cô gật gật đầu, cất giọng nhẹ nhàng: “Đã lâu không gặp, anh có chuyện gì không?”
Giang Hoằng Chí đút hai tay vào túi quần, bảo đám người Lý Kiến Quân đi trước.
Lý Kiến Quân liếc nhìn Tô Huệ Vân một cái, ngậm ngùi thu hồi tầm mắt, lúc này anh ta chẳng muốn dây dính dính dáng gì đến người nhà họ Tô nữa: “Chỉ huy, vậy tôi dắt mấy anh em về trước nhé.”
Chiếc xe Jeep gầm lên một tiếng rồi lao vút đi, Giang Hoằng Chí hỏi han xã giao vài câu: “Đồng chí Tô, dạo này cô học ở trường bổ túc thế nào rồi?”
“Tốt lắm.” Tô Huệ Vân trả lời lấy lệ cho xong.
“Vậy thì đơn xin ly hôn của chúng ta cũng nên đưa vào lịch trình rồi đấy.” Giang Hoằng Chí đi thẳng vào vấn đề, ánh mắt u tối thâm trầm đánh giá Tô Huệ Vân.
Tô Huệ Vân nét mặt thản nhiên, ngẩng đầu nhìn anh: “Được chứ, hay là để ngày mai đi?”
“Hôm nay luôn đi, chiều nay tôi được nghỉ phép.” Giang Hoằng Chí nói năng ngắn gọn súc tích.
Tô Huệ Vân đói đến mức bụng dán vào lưng, lại chưa đòi được tiền về, theo bản năng đáp lại: “Nhưng hôm nay tôi vẫn còn có việc bận, tôi phải đi đến Ủy ban Quản lý một chuyến, tầm năm giờ chiều có được không?”
Trong mắt Giang Hoằng Chí lóe lên vẻ khinh khỉnh, biết ngay là Tô Huệ Vân sẽ không dễ dàng chịu ly hôn như vậy.
“Hừ, biết ngay là trước khi ly hôn cô lại đòi hỏi điều kiện mà. Đừng có kéo dài thời gian nữa, cô muốn bao nhiêu tiền?”
Giọng điệu khẳng định chắc nịch của anh như một mũi kim đâm thấu tâm can Tô Huệ Vân.
Tô Huệ Vân ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định trong trẻo, giọng điệu vô cùng trịnh trọng nghiêm túc: “Anh hiểu nhầm rồi, tôi không hề muốn xin tiền anh. bà chủ cửa hàng này cứ lầy lụa quỵt tiền công của tôi không trả, bây giờ tôi bắt buộc phải đến Ủy ban Quản lý.”
Tiếng động cơ chiếc xe Jeep dừng lại lúc nãy rất lớn, trên vai Giang Hoằng Chí lại đeo ba vạch ngang, rõ ràng là một vị Chỉ huy cấp cao.
Không ít người xung quanh tò mò chui ra xem náo nhiệt, bao gồm cả bà chủ cửa hàng quần áo.
Bà chủ vội vã chạy lại, chắp tay khóc than với Giang Hoằng Chí: “Chỉ huy ơi, ngài ngàn vạn lần đừng có nghe con ranh này nói mò nói vượn! Tôi chưa từng quỵt tiền công của cô ta bao giờ cả, là do cô ta ngày nào cũng đến cửa hàng tôi làm ầm làm ĩ. Bây giờ tiền nong của tôi chưa xoay xở kịp, ai mà chẳng có lúc hoạn nạn khó khăn cơ chứ, thế mà cái con ranh này nói thế nào cũng không chịu nghe...”
Bà chủ liến thoắng phân bua, không quên giơ tay vỗ bành bạch vào đùi, giả vờ làm ra bộ dạng mình là người có lý.
Giang Hoằng Chí có chút bất ngờ, quay đầu sang nhìn Tô Huệ Vân.
Gấu quần của Tô Huệ Vân vẫn còn miếng vá, chiếc áo sơ mi bên trên cũng là chiếc áo sơ mi hoa nhí cô mặc lúc rời khỏi nhà họ Giang.
Con gái nhà người ta có ai là không thích điệu đàng xinh đẹp, Tô Huệ Vân làn da trắng như tuyết, vóc dáng khuôn mặt đều thuộc hàng cực phẩm, đứng ở đó làm người mẫu khiến bao nhiêu người phải ngoái đầu nhìn lại. Cô nhất định cũng muốn được khoác lên mình những bộ quần áo đắt tiền đẹp đẽ, chỉ là không có tiền mua mà thôi.
Xem ra đúng là bà chủ này đã ngâm tiền công của cô thật rồi.
Thấy bà chủ ở đây mặt dày ăn vạ, đổi trắng thay đen, Tô Huệ Vân không hề do dự nói: “Được thôi, đã thế nếu bà sợ thì hai chúng ta cùng đi đến Ủy ban Quản lý một chuyến!”
“Hừ, đi thì đi, cô tưởng tôi sợ cô chắc?” Bà chủ lập tức nhận lời ngay.
Tô Huệ Vân quay đầu nhìn sang Giang Hoằng Chí: “Chỉ huy Giang, hai chúng ta dù sao cũng từng có hôn ước, coi như là có chút duyên phận. Anh có thể đi cùng tôi đến Ủy ban Quản lý một chuyến được không? Anh cứ yên tâm, chúng tôi làm thủ tục đàng hoàng, tôi tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho anh đâu!”
Bà chủ này có người chống lưng ở Ủy ban Quản lý, nếu một mình cô đi sang đó thì chắc chắn sẽ bị họ hùa vào bắt nạt.
Nhưng nếu dắt theo Giang Hoằng Chí đi cùng thì bản chất sự việc sẽ hoàn toàn khác hẳn.
Giang Hoằng Chí là Chỉ huy của lực lượng Không quân, ở cái thời đại này, lời nói của người trong quân đội là có trọng lượng nhất, thậm chí còn lấn lướt cả uy thế của Chủ tịch thành phố hay chủ tịch huyện.
Người ta chẳng phải vẫn hay nói câu đó sao?
Một người làm quan, cả họ được nhờ; một người đi quân ngũ, cả nhà tự hào!
Vừa nghe thấy cô muốn lôi Giang Hoằng Chí đi cùng, đồng tử bà chủ co rút lại, run rẩy lau vệt mồ hôi trên trán: “Cái cô gái này thật là không biết chừng mực gì cả, người ta là Chỉ huy bận trăm công nghìn việc, đâu ra thời gian mà đi xử lý mấy cái chuyện vặt vãnh này chứ? Cô không phải muốn đi Ủy ban Quản lý sao? Tôi đi với cô!”
Ánh mắt Giang Hoằng Chí thâm thẫm khó đoán, cúi đầu nhìn Tô Huệ Vân, muốn xem rốt cuộc người phụ nữ này lại đang giở trò quỷ gì nữa đây.
Ánh mắt của Tô Huệ Vân trong trẻo ngần ngừ như một dòng suối mát lành, vô tình cuốn hút anh chìm đắm vào trong đó.
Giang Hoằng Chí như ma xui quỷ khiến gật đầu đồng ý: “Được, tôi đi cùng hai người, sẵn tiện xử lý cho công bằng minh bạch!”
Bà chủ ngẩn ngơ cả người, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người bọn họ, cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường.
“Chỉ huy... Ngài với cô Tô đây là... Là quan hệ gì vậy ạ?”
“Bạn bè.” Giọng điệu Giang Hoằng Chí thản nhiên.
Bà chủ nuốt ực một ngụm nước bọt, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Thôi xong rồi! Tô Huệ Vân rõ ràng là từ cái chốn khỉ ho cò gáy chui ra, làm sao lại có thể có mối quan hệ bạn bè với Giang Hoằng Chí cơ chứ?
Hơn nữa ở cái thời đại này, trước mặt bao nhiêu người mà thừa nhận mối quan hệ bạn bè thì chẳng khác nào ngầm thừa nhận đang tìm hiểu yêu đương cả!
Bà chủ vội vàng lau vệt mồ hôi lạnh trên đầu, đầu óc nghĩ muốn vỡ tung ra cũng không tìm ra được cách nào để ngăn Giang Hoằng Chí đến Ủy ban Quản lý.
“Cái đó... Chỉ huy ơi, công việc của ngài bận rộn như thế, chút chuyện nhỏ này làm sao cần ngài phải cất công đi một chuyến cơ chứ? Ôi chao, cái cô Tô này đúng là chuyện bé xé ra to thật đấy. Nhưng tôi là người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, lần này tôi bỏ qua cho cô ta, bây giờ tôi sẽ trả tiền công ngay lập tức!” Bà ta vỗ vỗ ngực, cười tươi như hoa, làm ra bộ dạng nịnh hót ton hót.
Giang Hoằng Chí nhìn một cái là nhận ra ngay bà ta đuối lý: “Cho nên bà thật sự đã quỵt tiền công của cô ấy?”
Bà chủ xua tay liên lịa, mặt mũi hoảng hốt: “Ôi chao, làm sao tôi có thể quỵt tiền công của cô ta được chứ? Bà con lối xóm quanh đây ai mà không biết con người tôi? Chỉ huy, ngài cứ đi hỏi thăm thoải mái...”
Đột nhiên, có một cô gái tuổi tác tương đương Tô Huệ Vân bước ra nói chen vào: “Hồi trước tôi đến chỗ bà mua quần áo, còn bị bà chửi là đồ nghèo kiết xác nữa đấy! Bà chủ cái cửa hàng này cay nghiệt độc địa lắm!”
Một bà cô bên cạnh cũng hùa theo: “Đúng đấy! Bà chủ này thích nói dối nhất, ngày nào cũng đi bới móc nói xấu sau lưng người khác. Đều là hàng xóm láng giềng với nhau cả, lần sau gặp mặt bà không thấy xấu hổ à?”
Lại thêm vài người nữa bước ra, bắt đầu lên tiếng tố cáo “tội ác” của bà chủ.
Lần này thì bà chủ mồ hôi mồ kê đầm đìa thật sự rồi. Bà ta cuống quýt xua tay, chỉ thiếu điều quỳ mọp xuống trước mặt xin mọi người đừng nói nữa.
“Mau đưa tiền cho tôi, bằng không chúng ta cứ đến Ủy ban Quản lý, lôi cả cái người chống lưng sau lưng bà ra đây luôn!” Trong lòng Tô Huệ Vân dâng lên một niềm khoái lạc dâng trào, lời nói ra cũng ngày càng có uy thế lực lượng hơn.
Giang Hoằng Chí không khỏi liếc mắt nhìn sang, gương mặt nhỏ nhắn bàn tay của Tô Huệ Vân tuy đường nét ngũ quan thanh tú chỉn chu, nhưng ăn nói làm việc đều rất có khí thế, quả thực không phải là kiểu con gái yếu đuối ẻo lả.
Bà chủ tiếu ngơ xám xịt mang tiền đến đưa tận tay Tô Huệ Vân, không ngừng cúi đầu xin lỗi.
Sờ vào xấp tiền dày cộp trong tay, cùng với mấy tờ tiền mệnh giá lớn đặt ở bên trên, nét mặt Tô Huệ Vân dịu đi đôi chút.
Rốt cuộc cũng lấy lại được đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình rồi.
Nhét tiền vào trong túi áo, tảng đá lớn chèn ép trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Bà chủ lập tức lẩn mất hút về lại cửa hàng, cuống quýt kéo sầm cửa.
Tô Huệ Vân thở phào một hơi dài, đôi mắt cong cong thành hình bán nguyệt, cất lời cảm ơn Giang Hoằng Chí: “Cảm ơn anh nhé, Chỉ huy Giang. Giờ cũng trưa rồi, hay là tôi mời anh ăn một bữa cơm nhé?”
“Không cần đâu, tôi về nhà ăn.” Giang Hoằng Chí dời tầm mắt đi nơi khác, nhịp thở có chút dồn dập gấp gáp hơn, nơi lồng ngực lại truyền đến một cảm giác kỳ lạ xao xuyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
