Cô xách một túi đồ, tâm trạng vui sướng hớn hở còn hơn cả khi mua được chiếc túi LV hàng hiệu. Ấy thế mà chẳng ngờ, vừa mới bước ra khỏi chợ đen lại tông ngay vào đội tuần tra trên phố.
Một đám người đeo băng đỏ trên tay bắt đầu nghênh ngang đi lại kiểm tra. Chân Châu còn chưa kịp phản ứng đã bị một bàn tay đầy sức mạnh kéo tuột vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
“Anh làm gì thế!” Cánh tay Chân Châu đau điếng, cô ngẩng đầu định gắt lên. Không ngờ người kéo mình lại là Giang Diễn. Thấy cô chẳng thèm kiêng dè thu liễm, anh hạ thấp giọng: “Cô nhỏ tiếng một chút!”
Chân Châu vừa định lên tiếng thì âm báo của hệ thống đã vang lên vô cùng đúng lúc.
[Đang mở cánh cửa không gian tùy thân, tốc độ 2%/s.]
Hai mắt Chân Châu sáng rực lên! Không sai, chính là anh ta rồi!
Tia sáng chói lóa chợt lóe lên trong mắt cô, ánh nhìn liên tục quét tới tấp lên người đàn ông. Sự chú ý của Giang Diễn đều dồn hết vào đội tuần tra bên ngoài nên hoàn toàn không nhận ra những động tác nhỏ của cô.
“Có phải anh ta không? Nhanh nói cho tôi biết có phải không?” Chân Châu gào thét trong lòng.
Hệ thống cũng không úp mở nữa: [Đúng vậy ký chủ. Chìa khóa để kích hoạt kỹ năng của cô nằm ngay trên người đàn ông trước mặt này. Tốc độ và loại kỹ năng được mở sẽ do hệ thống đẩy mạnh dần dần. Kỹ năng hiện tại đã được kích hoạt là không gian tùy thân. Cách thức kích hoạt: chạm vào đối tượng nhiệm vụ nhé.]
Lượng thông tin quá lớn, Chân Châu vận não nhanh chóng xâu chuỗi lại. Kỹ năng hiện được kích hoạt là không gian, tức là sau này cô vẫn còn những bàn tay vàng khác nữa? Chạm vào? Nghĩa là chỉ cần Giang Diễn nắm tay cô thì cánh cửa không gian sẽ mở ra? Tuyệt cú mèo, chuyện này quá là đơn giản rồi.
Khó khăn lắm mới đợi được đội tuần tra đi khuất, thần kinh căng cứng của Giang Diễn mới hơi chùng xuống. Lúc hoàn hồn lại, anh chợt nhận ra cô gái to gan lớn mật này đang nắm chặt lấy cánh tay mình, lại còn chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn chòng chọc vào anh.
Giang Diễn: “...”
Anh lặng lẽ gỡ tay Chân Châu ra.
[Đã dừng việc mở không gian. Tiến độ: 50%]
“Cô không nên đi chợ đen một mình, lại càng không nên nghênh ngang xách đồ ra ngoài thế này, và tuyệt đối đừng có phô bày mấy thứ này hớ hênh trên tay. Ít nhất cũng phải che đậy lại chứ.”
Chân Châu vẫn đang chìm đắm trong sự thất vọng nên chẳng nghe lọt tai lời Giang Diễn nói. Cô mù mờ ngẩng đầu “hả” một tiếng, thì thấy người đàn ông mím môi, dường như lại định lơ cô để quay lưng bước đi.
“Này, anh khoan đã!”
Đã biết anh ta là đối tượng để kích hoạt nhiệm vụ, Chân Châu tuyệt đối không thể bỏ qua dễ dàng thế được: “Anh Giang Diễn, ngại quá... tôi cũng bần cùng bất đắc dĩ nên mới phải đi chợ đen thôi. Chuyện ban nãy, cảm ơn anh nhé...”
[Ký chủ à, công phu diễn xuất của cô lại lên một tầm cao mới rồi đấy.]
“Ngậm miệng, cảm ơn.”
Giang Diễn nghe vậy hơi sững lại. Anh vốn không có sở thích lo chuyện bao đồng, ban nãy nếu không phải Chân Châu đã đứng ra nói đỡ cho anh ở Tiệm cơm Quốc doanh thì chưa chắc anh đã chịu ra mặt.
Có điều giờ nhìn Chân Châu trước mặt, lại nhớ tới những lời đồn thổi nhảm nhí trong thôn trước khi lên thành phố hôm nay, anh ngập ngừng đôi chút rồi cất tiếng “Ừ”.
Giang Diễn nhíu mày, vừa định lên tiếng sửa lưng cô rằng chỗ thổ sản vùng núi đó không phải là bán mà là đem đổi, thì Chân Châu đã nhanh tay lẹ mắt nhét hết đống đồ của mình vào gùi của anh, cuối cùng còn cong khóe mắt mỉm cười thanh thuần duyên dáng.
“...”
Người đàn ông chẳng nói năng gì nữa, cõng gùi lên rồi quay người bước đi. Dưới góc nhìn của Chân Châu, hành động đó chính là ngầm chấp thuận và đồng ý. Cô lập tức bám gót, bắt đầu ríu rít hót như chim lách cách bên cạnh Giang Diễn: “Anh Giang Diễn, lúc nãy anh đổi được gì thế? Có đáng giá không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



