“Chúng ta bắt xe về hả anh? Bến xe ở bên này cơ mà.”
Chân Châu chủ động gợi chuyện bao nhiêu câu mà chẳng đổi lấy được nửa lời đáp lại thì cũng thôi đi, đằng này cô còn kinh hãi phát hiện ra Giang Diễn hoàn toàn không có ý định đi về phía bến xe, mà cứ cắm đầu cắm cổ đi thẳng về hướng rời khỏi trấn. Trong lòng Chân Châu dần nguội ngắt, một suy nghĩ táo bạo đến khó tin bỗng nảy ra trong đầu.
Anh ta... anh ta không định cuốc bộ về đấy chứ?
Chân Châu giật thót mình với chính ý nghĩ của mình, khóe miệng giật giật: “Anh Giang Diễn... anh, anh không định đi bộ về thật đấy chứ?”
“Ừ.”
Cuối cùng người đàn ông giữ im lặng suốt dọc đường cũng chịu cất lời. Khác hẳn với sự vui sướng lúc nãy, tiếng “ừ” này khiến Chân Châu suy sụp đến thảm hại. Đi bộ về ư? Đoạn đường này dài mười mấy dặm đường núi cơ mà!
****
“Không được!”
Phản ứng đầu tiên của Chân Châu là cự tuyệt. Ai ngờ Giang Diễn đáp lại cực kỳ dứt khoát: “Cô có thể quay lại bắt xe.”
Chân Châu tức khắc xìu bọt mép. Giờ đã gần bảy giờ rồi, trời sắp sập tối, bây giờ mà bảo cô một thân một mình quay ngược về bến xe trong thành phố bắt xe, thà vứt quách cô ở đây còn hơn.
Người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Chân Châu đành cam chịu. Đợi khi cô tìm được cách mở hoàn toàn cánh cửa không gian tùy thân, cô thề tuyệt đối sẽ không thèm nói thêm một câu nào với người đàn ông này nữa!
Gom góp chút sức lực, Chân Châu lầm lũi bám theo sau Giang Diễn. Lúc giữa trưa từ thôn Đào Am lên đây, cô thấy đoạn đường này ngắn ngủn thoáng cái đã tới, vậy mà giờ phải dùng hai chân cuốc bộ về, cô lại có cảm giác chẳng khác nào cuộc vạn lý trường chinh. Mỗi bước đi nhấc lên đều trĩu nặng nghìn cân.
Hai thế giới trước Chân Châu đều trải qua cuộc sống của một thiên kim tiểu thư nhà hào môn, dẫu có sa sút thì bét nhất cũng có tàu điện ngầm hay xe buýt đưa rước, đâu phải đi bộ đường núi dài đằng đẵng thế này bao giờ, lại còn là đoạn đường không đèn đuốc nữa chứ. Thời gian nhích từng phút từng giây, trời cũng ngày một tối sầm lại.
“Anh Giang Diễn... anh nói gì đi chứ.” Chân Châu hơi rờn rợn, đành phải cố gắng bắt chuyện với người đi cạnh. Đoạn đường này Giang Diễn đã đi vào ban đêm không biết bao nhiêu lần, nhắm mắt cũng mò về được. Lúc này đương nhiên anh không thể thấu hiểu được tâm trạng của Chân Châu, lại càng không biết phải nói gì.
May mà Chân Châu là người mồm mép nhiều lời. Cô cứ ríu rít lải nhải không ngừng bên tai Giang Diễn, thi thoảng anh cũng ậm ừ đáp lại cô vài tiếng. Hai người cứ thế hướng về thôn Đào Am, nhưng chẳng được bao lâu, Chân Châu lại không lê nổi bước nào nữa.
“Anh, anh Giang Diễn... nghỉ, nghỉ một lát đi, tôi mệt quá.”
Giang Diễn: “...”
Từ bé đến giờ anh mới biết đi đường núi chung với đàn bà con gái lại phiền phức đến thế. Anh liếc nhìn sắc trời: “Không nghỉ được đâu, cứ kéo rê kéo rà thế này, lúc về đến nhà chắc phải hơn mười giờ.”
Nhưng hiển nhiên thể lực của Chân Châu đã chạm đến cực hạn. Dù anh có nói ngả nói nghiêng cô cũng không chịu đi thêm bước nào, cứ đứng chôn chân tại chỗ, ngực phập phồng thở dốc từng cơn.
Giang Diễn nhíu mày, tự dưng cảm thấy mấy lời đồn thổi trong thôn toàn là bịa đặt. Cô gái này nhìn kiểu gì cũng không giống người quanh năm làm lụng đồng áng, mà giống một cô đại tiểu thư thành phố hơn. Cực chẳng đã, Giang Diễn đành chìa cán liềm ra: “Tôi kéo cô, cùng đi.”
Chân Châu lại vấp ngã.
Cô thề! Cô thề là cô không cố ý!
Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, Chân Châu cả người nhào về phía trước đập ập lên lưng Giang Diễn. Cơ bắp rắn chắc cứng cáp của anh đâm vào cô đau điếng, nhưng cũng không phụ sự kỳ vọng, âm báo của hệ thống lập tức vang lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)