Ngoại trừ việc không cay lắm, bát mì này lại mang hương vị giống hệt món mì Trùng Khánh của thời hiện đại đến bất ngờ. Nước dùng thoang thoảng mùi thơm của thịt, rau xanh thì gắp bỏ vào như không lấy tiền.
Mặc dù cả bát mì không bói ra nổi một vụn thịt nào, nhưng đồ ăn kèm như rau cải tuyết, cải xoăn, đậu đũa muối chua lại cho rất nhiều. Chút hụt hẫng ban nãy của Chân Châu lập tức tan biến. Gắp một đũa mì cho vào miệng, sợi mì mềm trơn dai dai, vị chua cay đậm đà, thế mà chỉ tốn có ba hào!
Thơm, quá thơm!
Chân Châu cảm thấy bản thân mình siêu cấp siêu cấp mất tiền đồ, nhưng cô chẳng quản được nhiều đến thế nữa. Dù ở thế giới nào thì việc lấp đầy cái bụng luôn là ưu tiên hàng đầu. Bát mì hai lạng bị cô càn quét sạch sẽ, đến cả nước dùng cũng húp cạn không chừa lại giọt nào, lúc này cô mới cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn một chút.
Giang Diễn dường như không ngờ cô lại đột ngột xen vào, trong mắt xẹt qua tia kinh ngạc. Cô nhân viên cũng ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn hai người: “Đi cùng nhau à?”
Giang Diễn vừa định lên tiếng thì Chân Châu đã nhanh nhảu đáp: “Đúng thế, cô xem, tôi ăn xong rồi, đang vội muốn về đây.”
Lúc Chân Châu nói chuyện mồm miệng cực kỳ lanh lợi, giọng điệu lại không chút rụt rè e sợ, tựa như trời sinh đã mang sẵn một vẻ cao ngạo. Dù trong lòng không mấy vui vẻ, cô nhân viên kia vẫn đành hất hàm bảo Giang Diễn: “Đi theo tôi.”
Lúc Giang Diễn xách đồ đi theo, anh ngoái đầu nhìn Chân Châu một cái, sự lạnh nhạt trong ánh mắt dường như đã vơi đi vài phần. Chân Châu vẫy vẫy tay chào anh, tự mình xoay người bước ra khỏi tiệm cơm.
Thực ra trong lòng cô cũng lờ mờ đoán được Giang Diễn đang định làm gì, trong cốt truyện cũng đã có nhắc qua. Thành phần gia đình họ Giang không tốt, anh lại còn có một cô em gái nhỏ và người chị cả ốm yếu bệnh tật. Giang Diễn thường xuyên lên núi tìm chút thổ sản vùng núi rồi đem lên thành phố đổi lấy chút tiền hoặc phiếu.
Chân Châu hiểu rõ, giá cả mà Tiệm cơm Quốc doanh đưa ra chắc chắn thấp hơn chợ đen rất nhiều. Chỉ là con người chất phác này e là cũng giống như Chân Thắng Lợi, luôn coi chợ đen như rắn rết mà tránh xa.
Có điều cô thì chẳng sợ. Đừng nói đây đã là mùa xuân năm 79, dẫu có là năm 76 đi chăng nữa, biết đâu cô cũng đu trend làm một tay con buôn rành sỏi.
Chân Châu lượn vài vòng trên phố, lờ mờ nắm được quỹ đạo đi lại của dòng người. Cô tinh ý quan sát lộ trình của vài kẻ vác theo hàng hóa, chẳng tốn bao nhiêu công sức đã lần mò tới được khu chợ. Thời điểm này người ta vẫn quen gọi nơi đây là chợ đen.
Vừa bước vào, Chân Châu liền cảm nhận được sự thân thuộc ùa về. Lượng người qua lại này, tiếng rao hàng này, đúng là tuyệt vời ông mặt trời.
Cô không chỉ thấy rất nhiều đàn ông bày sạp hàng mà còn bắt gặp không ít những sạp do phụ nữ quản lý. Cứ như tìm được người thân, Chân Châu vội vàng sấn tới: “Chị ơi, trứng gà bán thế nào đây?”
Người phụ nữ kia trùm khăn che mặt kín bưng, chắc cũng vì sợ người quen nhận ra, thấy có người hỏi bèn đáp: “Bốn xu.”
Trứng gà ở Hợp Tác Xã bên ngoài thường có giá khoảng 6-7 xu một quả. Bốn xu thì quả thật là rẻ rề rồi. Chân Châu lập tức rút ra hai hào: “Tôi lấy năm quả.”
Lý do cô chỉ mua năm quả chủ yếu là vì không muốn tiện nghi cho mấy người còn lại trong nhà họ Chân. Mua trứng xong, Chân Châu lại đi sắm thêm một cân đường. Mua đồ ở chợ đen không cần phiếu cũng có thể mua được, đó chính là điểm lợi hại nhất.
Cuối cùng, năm quả trứng gà, một cân đường và hai cân thịt ba chỉ chính là toàn bộ thu hoạch của Chân Châu trong chuyến đi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
