Chân Thắng Lợi đưa cơm vào miệng, im lặng hồi lâu mới thả lại một câu: “Bà tự liệu mà làm!”
Lúc này Trần Hồng mới vui vẻ, đắc ý liếc mắt nhìn con gái ruột. Chân Đường mím môi cúi đầu ăn cơm, trong mắt lóe lên một tia xảo trá đắc chí. Không biết chị ta... kiếp này sẽ gả cho hạng người nào đây...
Chân Châu quả thực rất đói. Cô không ngờ trong thôn Đào Am lại chẳng có lấy một chỗ bán thức ăn. Hết cách, cô đành xót ruột tiêu ba hào tiền xe lên thị trấn cách đó mười mấy dặm.
Tiếc tiền xe thì tiếc thật, nhưng chí ít cũng lót dạ được bữa cơm no. Tiện thể đã đến đây, Chân Châu định bụng tìm kiếm luôn cơ hội làm ăn trên trấn.
Trấn Đào Am náo nhiệt hơn trong thôn nhiều, tư tưởng của con người dường như cũng cởi mở và linh hoạt hơn đôi chút. Tuy rằng Hợp Tác Xã mua bán và Tiệm cơm Quốc doanh vẫn chiếm chủ đạo, nhưng đã có thể thấy được những khu chợ đen vốn lén lút dấm dúi ngày trước nay đã có phần công khai lộ liễu hơn. Chân Châu suy đi tính lại, quyết định vào Tiệm cơm Quốc doanh trước.
Nhân viên bán hàng gõ bàn tính lách cách ở quầy, có người gọi món cô ta cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên. Chân Châu đi đến cuối hàng chờ đến lượt, không ngờ vừa ngẩng lên đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc: Giang Diễn.
****
“Ăn gì?” Thái độ của nhân viên Tiệm cơm Quốc doanh thường rất cao ngạo, đặc biệt là sau một ngày làm việc với cường độ cao thì sắc mặt lại càng khó coi.
Chân Châu thấy Giang Diễn không lên tiếng mà chỉ đặt cái bao tải mang theo lên quầy: “Thổ sản vùng núi.”
Lúc này nhân viên bán hàng mới ngẩng đầu nhìn anh.
Dường như đã quá quen thuộc, nhân viên khó chịu mở bao tải ra xem qua loa: “Ra đằng sau, đợi đi.”
Hàng người xếp dải ngoằn ngoèo, lại đang đúng vào giờ cơm chiều. Nếu là Chân Châu xếp hàng lâu như vậy mà bị người ta ném cho một câu bảo ra đằng sau đợi, chắc chắn cô sẽ nổi trận lôi đình. Vậy mà Giang Diễn dường như chỉ mím môi, xách bao tải lên, thực sự xoay người đi ra khỏi hàng.
“Này.”
Lúc anh đi ngang qua, Chân Châu lập tức vẫy tay chào hỏi. Người đàn ông bèn vô thức ngẩng đầu lên, chạm phải một đôi mắt hạnh trong veo mang đầy ý cười.
“Còn nhớ tôi không?”
Giang Diễn không đáp lời. Chân Châu tiếp tục hỏi: “Anh không phải đến ăn cơm à? Trong túi của anh đựng gì thế?”
Người đàn ông vẫn không để ý đến cô. Hàng người nhích dần về phía trước, Chân Châu nấn ná mãi không chịu bước tiếp khiến những người phía sau bắt đầu giục giã.
Thấy Giang Diễn có vẻ thật sự không có ý định nói chuyện với mình, Chân Châu đành ngậm miệng, bước lên hai bước. Người đàn ông xách lại bao tải, đi vòng xuống tận cuối hàng xếp lại từ đầu. Chân Châu bĩu môi, người này thật đáng ghét.
Đến lượt cô, chưa đợi nhân viên mở miệng, Chân Châu đã nhanh nhảu gọi món trước: “Một đĩa thịt băm xào ớt xanh, một bát mì.”
Cô nhân viên ngẩng lên liếc cô một cái: “Tổng cộng tám hào, thêm một lạng phiếu thịt và phiếu lương thực.”
Cái gì? Chân Châu ngớ người, còn cần cả phiếu thịt nữa cơ à!
Lần đầu tiên Chân Châu cảm thấy mình chẳng khác nào kẻ ăn mày.
“Không lấy thịt băm xào ớt xanh nữa, lấy mì thôi.” Cô xìu đi. Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng cô thực sự đã mất hết tinh thần.
Xuyên nhanh trọn mười năm, đây là lần đầu tiên cô rơi vào tình cảnh này, khiến cô thấm thía sâu sắc thế nào gọi là “thà khóc trong xe BMW còn hơn cười dưới ánh mặt trời”.
Trong mắt cô nhân viên hiện rõ sự khinh bỉ, nhưng cô ta vẫn thu tiền và phiếu rồi đưa cho Chân Châu một cái thẻ tre. Chân Châu cầm thẻ đi tìm chỗ ngồi. Lúc đi ngang qua Giang Diễn, đối phương liếc nhìn cô với ánh mắt rõ ràng mang theo vài phần trêu tức. Chân Châu hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm đoái hoài tới anh.
Chân Châu tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Vốn tưởng không có món mặn thì chắc chỉ là một bát mì chay nước dùng lõm bõm, ai ngờ khi mì được bưng lên, cô lại có chút bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)