Thấy Chân Châu nói vậy, cả căn phòng chìm vào im lặng.
Chân Châu xoay người đi ra ngoài, trước khi đi còn mỉm cười nhắc nhở: “Dì ơi, dì cứ yên tâm vạn phần, ngoại trừ tháng chạp năm ngoái dì đi chợ đen, thì những chuyện như mùa hè và tháng chạp năm trước, năm trước nữa dì từng đi, con nhất định sẽ không hé răng với ai đâu!”
“...”
Hệ thống: [Phát hiện điểm kinh nghiệm +100]
Chân Châu đóng cửa lại, suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Cô trở về phòng, khóa trái cửa cẩn thận, sau đó đi đến trước tủ, bê chiếc rương nhỏ nằm tít bên trong ra.
Nguyên chủ cũng không hoàn toàn là người ngốc nghếch vô tâm, vẫn biết chừa lại cho mình một con đường lui. Những thứ trong chiếc rương này đều do mẹ nguyên chủ để lại. Chân Châu ngẫm nghĩ một hồi, lục lại ký ức rồi mới tìm được chìa khóa.
Hai xấp vải mà Chân Đường nhung nhớ nhớ mong quả thực đang nằm ở trong đó. Chân Châu lấy ra xem thử, miễn cưỡng cũng coi như lọt mắt. Những thứ còn lại...
Cô nhìn thấy một cuốn sách đã ố vàng sờn cũ, mở ra xem, bên trong thế mà lại ghi chép chi chít các công thức nấu ăn. Chân Châu nổi hứng thú, ngồi vào bàn cẩn thận lật xem.
Nhiệm vụ của cô trong cuốn sách “Quán Vỉa Hè” chính là bắt đầu đi lên từ những gánh hàng rong. Nhắc đến tài nghệ nấu nướng, dẫu không dám nhận là số một thiên hạ thì tuyệt đối cũng là kỹ năng đắc ý nhất của cô. Nhìn thấy quyển sách dạy nấu ăn này, chút tâm tư tính toán trong lòng cô lại bắt đầu rục rịch.
Xuất thân của mẹ nguyên chủ vốn rất tốt, cũng coi như là con nhà danh giá. Nhưng không may sinh ra vào những năm tháng bấp bênh ấy, xuất thân càng tốt thì lại càng là gánh nặng liên lụy, bằng không bà ấy cũng chẳng đến mức phải uất ức gả cho Chân Thắng Lợi.
Tuy nhiên, cuốn sách này lại ghi chép không ít những món ăn Chân Châu từng nghe tên nhưng chưa từng tận tay làm qua. Rất nhiều phương thức nấu nướng lưu truyền từ thời Dân Quốc thực chất đã bị thất truyền. Chân Châu đọc say sưa thích thú, vừa đọc vừa ghi nhớ, bất tri bất giác đã trôi qua hơn một tiếng rưỡi đồng hồ.
“Ục.”
Mãi lúc này cô mới muộn màng nhận ra bụng mình đã đói đến cồn cào. Hôm nay lãng phí cả nửa ngày trời vào việc đấu trí với người nhà họ Chân, cô vẫn chưa bỏ bụng được hột cơm nào.
Chân Châu bước ra khỏi phòng thì thấy người nhà họ Chân cũng vừa dọn cơm chuẩn bị ăn. Thấy cô đi ra, Trần Hồng và Chân Thắng Lợi không nói tiếng nào, Chân Đường vẫn thảo mai gọi một tiếng: “Chị, ăn cơm thôi.”
Chân Châu chẳng thèm đoái hoài đến cô ta. Trước đây cơm nước trong nhà đều do nguyên chủ làm, Trần Hồng đã không làm lại còn hay xoi mói, từ hôm nay trở đi, cô sẽ không dại gì hầu hạ cái gia đình này nữa.
“Các người cũng giỏi thật đấy. Khối tài sản tôi tích lũy được ở những thế giới trước không nói đến vài tỷ thì ít nhất cũng phải vài chục triệu, cố tình làm khó người ta đúng không?”
[Oa, không dám không dám, 100 điểm kinh nghiệm đổi lấy 1 đồng, ký chủ có muốn đổi không?]
“...”
“Được! Đổi cho tôi ba đồng!”
Chân Châu nghiến răng. Nhớ năm xưa ở thế giới hào môn cô vung tiền như rác, nhà lầu mặt phố mặc sức cho cô lựa chọn, nay đến cái thôn nghèo nát này, ba đồng bạc đã là toàn bộ gia tài của cô rồi.
Chân Châu quay người ra khỏi cửa. Chân Đường định cất tiếng gọi thì bị Trần Hồng cản lại: “Mặc xác nó! Ăn hay không thì tùy. Cái nhà này, sớm muộn gì cũng không lo liệu nổi bức tượng Phật lớn này đâu!”
“Mẹ...”
Trần Hồng quay sang nhìn Chân Thắng Lợi: “Chuyện tôi nói với ông lúc trước ông suy nghĩ thế nào rồi? Nhị Nha sắp lấy chồng, tôi thấy nhân cơ hội này tống khứ luôn nó đi cho rảnh nợ, cho nhà cửa yên tĩnh!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)