Chân Châu hơi phiền lòng, nhưng cô đại khái đoán được mục đích Chân Thắng Lợi gọi mình qua đó: “Biết rồi.”
Bên ngoài không còn động tĩnh. Chân Châu đủng đỉnh trèo xuống kháng xỏ giày rồi bước ra ngoài. Chân Đường vẫn đứng đợi trước cửa, hai chị em chạm mặt nhau.
“Chị... nói thế nào thì chúng ta cũng là người một nhà, lát nữa chị sang nói chuyện tử tế với bố nhé. Nhất là chuyện của mẹ... chị có thể đừng đem ra ngoài nói được không?”
Trong lòng Chân Châu cười khẩy. Chân Đường tính toán gì cô còn lạ gì nữa, cái gì mà người một nhà lo lắng cho mẹ, tất cả chỉ là cái cớ. Nếu làm hỏng chuyện cô ta gả vào nhà họ Chu, e là cô ta sẽ liều mạng với cô mất.
“Yên tâm đi.” Chân Châu cười mà như không cười.
“Em nói đúng, chúng ta là người một nhà mà.”
Chân Đường lập tức mừng rỡ ra mặt: “Vâng!”
Đến phòng phía đông, Chân Thắng Lợi và Trần Hồng đều đang sa sầm mặt mày ngồi trên kháng. Thấy người đến, Chân Thắng Lợi hắng giọng: “Đại Nha à.”
Chân Châu giơ tay ngắt lời ông ta: “Bố, con biết bố muốn nói gì. Mọi người yên tâm, chuyện dì ấy đi chợ đen con sẽ không nói ra ngoài đâu.”
Nghe vậy, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt Chân Thắng Lợi và Trần Hồng.
“Nhưng mà...” Chân Châu lập tức bẻ lái sắc lẹm.
“Con có điều kiện.”
“Điều kiện? Điều kiện gì?”
Chân Đường lập tức căng thẳng, nhìn chòng chọc vào biểu cảm của Chân Châu. Lẽ nào... là đòi gả vào nhà họ Chu...
“Những công việc con làm trong nhà mấy năm nay, cùng với số điểm công con tích cóp được, bao gồm cả những món đồ mẹ con để lại hồi trước, tất cả những thứ này con yêu cầu quy đổi thành phiếu lương thực và tiền mặt, đưa cho con càng sớm càng tốt.”
Chân Đường thở phào nhẹ nhõm, nhưng Trần Hồng lại nổi trận lôi đình gào lên: “Mày định làm cái gì! Một đứa con gái như mày, còn muốn chia gia tài hay sao? Cái gì gọi là công việc mày làm, bảo mày nấu bữa cơm thì làm sao? Điểm công mày tích cóp? Tao, bố mày, rồi em gái mày đều không ra đồng làm chắc? Đồ đạc mẹ mày để lại, mẹ mày chết bao nhiêu năm rồi, còn để lại được cái thá gì nữa?”
Chân Châu mỉm cười nhẹ: “Có để lại đồ hay không bố con là người rõ nhất. Dì nói xem có đúng không, bố.”
Sắc mặt Chân Thắng Lợi xám ngoét, ông ta cản Trần Hồng lại, bình tĩnh nhìn Chân Châu: “Mày muốn bao nhiêu?”
“Không nhiều, một trăm cân phiếu lương thực cộng thêm năm tờ Đại Đoàn Kết (mệnh giá 10 nhân dân tệ) là được. Dẫu sao, chúng ta vẫn là người một nhà mà.” Chân Châu nói xong liền liếc nhìn Chân Đường, giọng điệu khi nhắc đến ba chữ “người một nhà” mang đầy vẻ trào phúng. Môi Chân Đường run rẩy, không nói được lời nào.
“Một trăm cân phiếu lương thực! Thế mà mày cũng mở miệng ra đòi được! Không có tiền!”
Trần Hồng hiển nhiên không cam tâm đưa, nhưng Chân Châu cũng không vội. Cô nhìn Chân Thắng Lợi: “Bố cứ suy nghĩ kỹ đi, con cho bố thời hạn ba ngày.”
“Mày đòi nhiều tiền và phiếu lương thực như thế làm gì, con gái lớn kiểu gì cũng phải gả chồng, bây giờ đưa cho mày, lúc gả đi thì lấy gì mà lo liệu?” Chân Thắng Lợi không gào thét như Trần Hồng, ông ta rít một hơi thuốc lào, đủng đỉnh nói.
“Bố cứ yên tâm, nếu con xuất giá, con sẽ không ngửa tay xin tiền nhà đâu. Không chừng, con còn kiếm sính lễ về cho bố nữa cơ.”
Chuyện kiếm sính lễ là do Chân Châu cố ý mỉa mai. Ai mà không biết chút tâm tư giấu giếm trong lòng Trần Hồng cơ chứ, con gái gả vào nhà tử tế, kiểu gì bà ta chẳng muốn moi một khoản lợi lộc khổng lồ từ nhà họ Chu mang về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


