Trò cười cũng coi như đã đi đến hồi kết. Lưu Bảo Toàn và Chân Thắng Lợi nhanh chóng quay lại, người nông dân chất phác này lộ rõ vẻ thiểu não không ngẩng nổi đầu lên, trong khi đó Lưu Bảo Toàn lại tỏ vẻ ân cần bước đến chỗ Chân Châu: “Đại Nha à, mấy ngày này cháu không cần đi làm đồng đâu, cứ ở nhà nghỉ ngơi đàng hoàng đi, có gì khó khăn hay ấm ức thì cứ việc đến tìm chú.”
Vừa nghe tin Chân Châu có thể không đi làm đồng, Trần Hồng lập tức vươn cổ định đôi co, nhưng lại bị Chân Thắng Lợi trừng mắt nhìn một cái thật hung tợn: “Ngậm miệng lại.” Giọng điệu của ông ta trầm đục.
Chân Châu mỉm cười nhẹ: “Cháu cảm ơn Bí thư. Thật ra bây giờ cháu đã thấy khỏe hơn nhiều rồi, ngày mai cháu vẫn đi làm ạ, chỉ là cháu có một yêu cầu hơi quá đáng một chút, ruộng ngô đó... hơi xa nhà cháu, đi về mỗi ngày phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ, chú có thể đổi cho cháu công việc khác được không ạ?”
Công việc của đại đội sản xuất đều được phân công rõ ràng cho từng người từng hộ, Lưu Bảo Toàn có chút do dự. Thấy vậy, Chân Châu liền tiếp lời: “Nếu như chú không tiện thì thôi ạ, không sao đâu chú.”
Lưu Bảo Toàn liếc nhìn quanh sân nhà, lại nhớ đến lời Trương Lan Phân lúc nãy, ông thở dài: “Được thôi, bên vườn cây ăn quả dạo này đang thiếu nhân lực, hay là cháu sang bên đó làm nhé.”
Lưu Bảo Toàn vừa dứt lời, Chân Đường lập tức ngẩng phắt đầu lên với gương mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Vườn cây ăn quả là khu đất mới được thôn Đào Am khai phá, tương lai sẽ là bộ mặt tiêu biểu của thôn đối với bên ngoài.
Dạo này mải lo liệu chuyện gả vào nhà họ Chu nên cô ta suýt nữa quên béng vụ này... Đây là một công việc béo bở... Chân Đường vặn vẹo ngón tay, trong lòng cực kỳ không cam tâm.
“Thật sao ạ? Cháu cảm ơn Bí thư!” Chân Châu tươi cười rạng rỡ. Cô chẳng quan tâm gì đến chuyện bộ mặt tiêu biểu, nhưng vườn trái cây nằm cạnh dòng nước, mát mẻ, cây cối râm mát, chẳng phải tốt hơn gấp mấy lần cái ruộng ngô trống trải nắng nôi muốn chết người kia sao?
****
Sau khi Lưu Bảo Toàn rời đi, trong sân nhà họ Chân chỉ còn lại bốn người trừng mắt nhìn nhau. Chân Châu chẳng muốn đôi co thêm lời nào với họ, dứt khoát quay lưng bước về phòng mình. Trần Hồng định ngăn lại thì bị Chân Thắng Lợi quát cản: “Bà vào đây với tôi.”
Rõ ràng ban nãy Lưu Bảo Toàn đã ngầm cảnh cáo Chân Thắng Lợi. Các đại đội sản xuất sắp bước vào kỳ bình xét tiên tiến, nếu lúc này ông ta cản trở gây họa, thì Lưu Bảo Toàn cũng chẳng nể nang giữ lại chút thể diện nào cho ông ta nữa.
“Dạo này bà thu liễm lại một chút cho tôi! Công việc trong nhà bà và Tiểu Đường chia nhau ra mà làm, đừng có quá đáng quá!” Chân Thắng Lợi rít một hơi thuốc lào, ngồi chễm chệ trên giường kháng, dáng vẻ lộ rõ sự nghẹn khuất bực bội.
Trần Hồng lập tức gào ầm lên: “Con gái lớn của ông, tôi đâu có dám sai bảo nữa. Ông nhìn hôm nay mà xem, cứ làm như thể trước giờ tôi ngược đãi nó không bằng. Tôi không dám rớ vào, không dám rớ vào nữa được chưa!”
“Thôi đi! Bà đừng có gào thét nữa! Bản thân bà làm ra những chuyện gì thì trong lòng tự biết rõ, sau này chú ý một chút.”
Trần Hồng mấp máy môi vài cái, rốt cuộc cũng ấm ức ngậm miệng.
Lúc này Chân Đường mới lên tiếng: “Bố... Vậy chuyện mẹ đi chợ đen, chị cả có ra ngoài nói lung tung không ạ...”
Lời này lập tức đâm trúng tim đen của Chân Thắng Lợi. Ông ta nhả khói, dùng tẩu thuốc gõ mạnh cồm cộp lên bàn kháng: “Con đi gọi chị con qua đây.”
“Vâng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)