Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 4: Bàn Tay Vàng Xuất Hiện

Cài Đặt

Chương 4: Bàn Tay Vàng Xuất Hiện

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Giấc mơ kéo dài suốt đêm, chân thật đến mức khiến Nhan Như Ý mệt nhoài.

Sáng dậy tinh thần uể oải là do mất ngủ vì mơ nhiều chứ chẳng liên quan gì đến Thẩm Chí Dân.

Thế mới thấy, chuyện anh ta phản bội chẳng ảnh hưởng gì đến cô.

Nhưng Diệp Hồng Quyên và mọi người lại không nghĩ thế, họ cứ cho rằng Nhan Như Ý bị tổn thương vì thất tình nên trông mới phờ phạc như vậy.

Nhan Như Ý không giải thích thêm, buồn hay không chỉ mình cô biết.

Diệp Hồng Quyên trực ca đêm, nãy giờ tức giận vì cháu gái bị bắt nạt mà chạy qua đây, giờ hết giận thì cơn buồn ngủ kéo đến, ngáp dài nói với Diệp Hồng Trân: “Buồn ngủ chết mất, em phải về ngủ đây.”

Diệp Hồng Trân bảo: “Cơm sắp chín rồi, ăn xong hãy về ngủ.”

“Giờ có sơn hào hải vị bày trước mặt em cũng nuốt không trôi.”

Nói rồi, cô dắt xe ra cửa, còn quay lại bảo Nhan Như Ý: “Chờ dì nhé, dì nhất định tìm cho con người còn tốt hơn gấp mấy lần!”

Nói xong, cô cưỡi xe đạp đi mất, vẫn nhanh như một trận gió.

Nhan Như Ý vừa mới chia tay, tạm thời không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm, chỉ nghe cho có lệ, chẳng để tâm.

Cô trở vào phòng, mang chậu ra rửa mặt. Khi rửa xong, cơm cũng vừa chín, Diệp Hồng Trân còn đặc biệt hấp cho cô một bát trứng chưng.

Nhan Minh Hà chạy về đúng giờ cơm, mồ hôi ướt đẫm, tóc rũ nước như vừa gội đầu, lắc mạnh làm nước bắn tung tóe.

Diệp Hồng Trân vung tay cho con trai một cái bạt tai, cau mày nói: “Chơi bời cả buổi sáng, người toàn mùi lông chó! Mau rửa mặt mũi tay chân đi rồi hãy vào ăn cơm.”

Nhan Minh Hà cúi đầu nhìn mâm cơm, thấy có trứng chưng thì cười nói: “Chị để phần trứng cho em với nhé!”

Nhan Như Ý múc nửa bát chia cho em.

Diệp Hồng Trân càu nhàu: “Cho nó làm gì, ăn cái gì cũng như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, nuốt ực cái là xong, biết thưởng thức gì đâu!”

Nhan Minh Hà vặn vòi nước rửa qua loa tay mặt, rồi kéo áo lên lau tạm, tay cầm bát nhỏ đi lại: “Con để cho Tiểu Hoa ăn.”

“Tiểu Hoa” là con mèo mướp nhỏ cậu nhặt về, mới bằng bàn tay. Nó đang đuổi theo chiếc lá khô chơi, nghe gọi liền chạy tới, kêu meo meo, ngẩng mặt đòi ăn.

Nhan Minh Hà chìa bát cho chị, Nhan Như Ý vừa định múc cho mèo ít trứng thì bỗng thấy trên thành bát lóe lên một dòng chữ vàng nhỏ: 554 năm.

Cô tưởng mình hoa mắt, chớp chớp mắt, lại thấy dòng chữ ấy hiện ra: 554 năm.

Trong khi đó, cả nhà đã bắt đầu ăn cơm.

Anh hai còn lầm bầm rằng lâu rồi chẳng được ăn thịt, thèm quá, bị mẹ cho một cái tát: “Có tiền đưa đây mẹ mua cho mà ăn! Muốn ăn thịt gì có thịt đó, muốn thịt rồng mẹ cũng cố mà kiếm cho!”

Anh hai lập tức im re, cúi đầu hì hục xúc cơm.

Con mèo nhỏ Tiểu Hoa kêu meo meo trên đất, Nhan Minh Hà giục: “Chị mau lên đi, Tiểu Hoa đói rồi kìa.”

Mọi thứ đều bình thường tức là chỉ có mình Nhan Như Ý nhìn thấy hàng chữ đó.

Cô hơi đờ người ra, sao giống hệt giấc mơ đêm qua thế này?

Nhan Minh Hà lại giục, cô mới hoàn hồn, nói với em trai: “Cái bát này để chị dùng, em đi tìm cái khác mà đựng cho Tiểu Hoa.”

Nhan Minh Hà chẳng hỏi nguyên do, chị nói gì thì làm nấy.

“Được ạ.” Cậu đưa cái bát nhỏ cho chị gái rồi chạy lon ton đi tìm cái khác.

Nhan Như Ý nhìn chiếc bát trong tay. Hôm qua trời vừa mưa xong, bên ngoài bát còn lấm tấm vết bùn. Cô dùng tay lau một chỗ, lớp men xanh bên dưới hiện ra, trên đó phủ đầy những đốm trắng li ti như tuyết rơi trên mặt nước xanh.

Cô vụng trộm véo mạnh vào bắp chân mình, đau thật, không phải đang mơ.

Toàn thân cô cứng đờ ra tại chỗ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc