Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 5: Cái Bát

Cài Đặt

Chương 5: Cái Bát

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Diệp Hồng Trân thấy con gái không ăn cơm, cầm cái bát cho mèo mà ngẩn người, tưởng con gái lại vì chuyện Thẩm Chí Dân mà buồn bã, thành ra mất hồn mất vía, cơm cũng chẳng buồn ăn.

Bà đẩy chén trứng hấp về phía con gái, xót con: “Lai Bảo, ăn cơm đi con.”

Giờ Diệp Hồng Trân thương con mà quên mất chuyện này.

Nhưng lúc này, tâm trí Nhan Như Ý không đặt ở tên gọi. Cô cầm cái bát nhỏ hỏi: “Mẹ ơi, cái bát này ở đâu ra vậy?”

Diệp Hồng Trân nghĩ một lát: “Không phải cái bát con lấy từ nhà bà ngoại về à, con quên rồi sao?”

Nhan Quốc Cường chen vào: “Hồi đó nó còn bé xíu, sao mà nhớ được.”

Diệp Hồng Trân gật đầu: “Ờ đúng, lúc đó con mới ba tuổi. Mẹ dắt con sang nhà bà ngoại, chẳng hiểu sao con lại thích cái bát này, cứ đòi lấy cho bằng được. Bà thấy con thích quá nên cho luôn, còn bỏ cho con ba quả trứng vào trong. Con ôm khư khư suốt dọc đường mang về.”

Nhan Như Ý hỏi tiếp: “Vậy mẹ có biết bà ngoại lấy cái bát này ở đâu không?”

“Ai mà biết, chắc là bà nhặt ở đâu về chứ gì. Con cũng biết bà ngoại con mà, thích lượm mấy thứ cũ về lắm. Không thì sao lấy cái bát đó cho gà ăn. Con còn đòi dùng cái bát đó ăn cơm, mẹ phải dỗ mãi mới thôi. Sợ con thấy rồi đòi ăn bằng bát đó, mẹ đem giấu luôn, quên béng mất là giấu ở đâu. Không ngờ bị Tứ Hà moi ra.”

Nhan Minh Hà nói: “Con tìm thấy ở khe giữa tủ bát với bếp.”

Diệp Hồng Trân cười: “Thế mà con cũng moi ra được, giỏi thật đấy!”

Lý Yến đưa mắt nhìn qua lại giữa Nhan Như Ý và cái bát, ghé lại hỏi nhỏ: “Cái bát này sao thế, có lai lịch gì à?”

Bà ngoại cô giờ đã mất, chuyện nguồn gốc cái bát chẳng còn ai để hỏi.

Nhưng việc bà nhặt được cũng có thể lắm chứ.

Nghe nói hồi “phá Tứ Cựu” ấy, nhiều người sợ gặp rắc rối, len lén vứt bỏ đồ cổ của nhà mình.

Có người vứt thì sẽ có người nhặt, mà bà ngoại cô nổi tiếng là hay lượm đồ.

Không phải tham, mà bà cứ thấy thứ gì còn dùng được thì tiếc, sợ lãng phí nên mang về.

Nhưng biết đâu là mắt mình hoa thôi.

Cô vẫn chưa tin nổi giấc mơ đó thành sự thật.

Nhan Như Ý đáp: “Không có gì đâu, chỉ thấy cái bát này đẹp thôi. Chị dâu hai, chị có muốn không, em cho nè.”

Cô vừa nói vừa đưa cái bát nhỏ cho Lý Yến.

Nhan Như Ý học chuyên ngành văn vật, lại vừa ngắm nghía cái bát kỹ càng khiến Lý Yến tưởng cô đã nhận ra bát này là đồ quý gì đó.

Nghe đồn đồ cổ giờ đáng giá lắm, nếu thật là cổ vật, biết đâu cô cũng được chia phần.

Ai ngờ chỉ là cái bát bẩn thỉu từng dùng cho gà, cho mèo ăn, ngay cả Như Ý cũng chẳng thèm giữ, còn muốn cho mình, cô đâu phải người đi lượm ve chai!

Lý Yến lập tức từ chối, mặt đầy chán ghét: “Cái bát bà ngoại cho em thì em giữ lấy đi, cũng coi như kỷ vật của bà.”

Nhan Như Ý chỉ “ừ” một tiếng, đặt đại cái bát sang một bên.

Lý Yến thấy em chồng dửng dưng ném bát sang một bên thì càng tin chắc, chỉ là đồ vứt đi thôi, có cho không cô cũng chẳng thèm lấy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc