Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 3: Mơ

Cài Đặt

Chương 3: Mơ

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Thẩm Chí Dân hẹn hò với Đường Diễm Na, không ngờ bị Nhan Như Ý bắt gặp, lại bị La Tuệ Tuệ mắng một trận tơi bời, sắc mặt anh thoáng chốc lộ vẻ hoảng hốt.

Thực ra anh thích Nhan Như Ý hơn vì cô xinh đẹp hơn Đường Diễm Na.

Nhưng gia cảnh Nhan Như Ý không bằng.

Ba mẹ Nhan Như Ý là công nhân bình thường, ba cô chỉ là một thợ nguội bậc bảy, giỏi mấy cũng chỉ là dân kỹ thuật, không quyền lực.

Còn Đường Diễm Na thì khác, chú ruột cô là Đường Chính Quân, chủ nhiệm Cục Di sản Văn hóa. Nếu chọn Đường Diễm Na, anh có thể vào làm việc văn phòng, còn nếu chọn Nhan Như Ý chỉ có thể về đội khảo cổ.

Mà Đường Diễm Na vừa hay có cảm tình với anh. Cân nhắc thiệt hơn, Thẩm Chí Dân chọn Đường Diễm Na.

Đàn ông, dĩ nhiên phải đặt sự nghiệp lên trước, anh tự cho rằng bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ chọn như thế.

Nghĩ vậy, anh trấn tĩnh lại, đáp trả La Tuệ Tuệ: “Cô đừng ăn nói bừa bãi. Tôi với Nhan Như Ý chia tay từ lâu rồi.”

La Tuệ Tuệ thì hơi do dự, quay sang hỏi nhỏ Nhan Như Ý: “Hai người chia tay rồi à? Từ khi nào vậy, sao cậu không nói gì với tớ vậy?”

Sự phản bội của Thẩm Chí Dân thực ra đã có dấu hiệu từ trước.

Cả hai cùng học chuyên ngành Văn vật học, khi tốt nghiệp được phân công về Cục Di sản Văn hóa thành phố.

Thành tích của Nhan Như Ý luôn hơn Thẩm Chí Dân, lại là nữ, cô được phân về Trung tâm Giám định Cổ vật, còn anh ta bị phân về đội khảo cổ.

Không ít lần anh ta than phiền rằng làm khảo cổ cực quá, suốt ngày dãi nắng dầm mưa lại chẳng có tương lai.

Anh ta còn nói, nếu về đội khảo cổ, hai người cả năm chẳng gặp được mấy lần, anh ta không muốn đi.

Chú của Đường Diễm Na là lãnh đạo trong Cục, mục đích của Thẩm Chí Dân khi tiếp cận cô ta có thể nói là rõ ràng như ban ngày.

Thẩm Chí Dân mà nói rõ với cô sớm một chút, chia tay êm đẹp, Nhan Như Ý chắc chắn sẽ không níu kéo.

Nhưng đằng này, trước mặt cô anh ta vẫn nói lời yêu đương, vẽ ra tương lai hạnh phúc, sau lưng lại đi tình tứ với người khác.

Đúng như La Tuệ Tuệ nói, bắt cá hai tay, xem cô như cái lốp dự phòng.

Đến khi bị bắt quả tang, còn trơ trẽn nói dối là đã chia tay từ trước.

Chuyện này, Nhan Như Ý không thể chịu nổi.

Tính cô hiền lành không có nghĩa ai cũng được phép chà đạp.

Lần này, anh ta đã giẫm lên giới hạn của cô.

Cô không đôi co, không khóc lóc cũng chẳng cãi vã.

Khóc lóc có ích thì cần gì đến nắm đấm nữa!

Nhan Như Ý bước tới, vung tay hai cú đấm liên tiếp, trái phải khiến hai mắt Thẩm Chí Dân sưng tím ngay tức thì.

Thẩm Chí Dân chết lặng, không ngờ Nhan Như Ý đánh thật, đến né cũng không kịp.

Anh biết mình sai, bị đánh cũng không dám kêu một tiếng.

Chỉ có Đường Diễm Na là không chịu nổi, vội chắn trước mặt Thẩm Chí Dân, lớn tiếng: “Cô thật vô lý! Chẳng phải cô với Chí Dân chia tay rồi sao? Mắc mới gì còn đánh người?”

Nhan Như Ý đáp thản nhiên: “Bây giờ thì chia tay rồi đấy. Thích rác rưởi thì cô cứ việc nhặt đi.”

Dù sao thì cô với anh ta chỉ đính ước miệng, cứ thế bỏ thôi đỡ phải rườm rà.

Nói xong, cô kéo La Tuệ Tuệ rời đi. Trên đường về, hai người nói chuyện về công việc sau này, Nhan Như Ý lúc đó còn đùa rằng: “Giá mà tớ có Hỏa nhãn kim tinh như Tôn Ngộ Không, nhìn phát là biết đồ cổ thật hay giả thì hay biết mấy.”

Không ngờ đêm đó, cô mơ thấy mình đến một thế giới khác, có năng lực đặc biệt, chỉ cần liếc qua là biết món cổ vật đó có từ bao nhiêu năm trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc