Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Từ khi Nhan Như Ý đỗ đại học, cô đã muốn đổi sang ở phòng đó, vì phần lớn thời gian Nhan Như Ý ở ký túc xá, chỉ về nhà cuối tuần.
Nhưng khi bàn với chồng, Nhan Minh Đào nhất quyết không chịu, nói từ nhỏ Như Ý đã ở căn đó, không thể vì anh lấy vợ mà bắt em gái dọn đi.
Hai vợ chồng vì chuyện ấy còn cãi nhau một trận.
Chồng đã bênh em gái, ba mẹ chồng thì càng khỏi nói, ai cũng chiều cô con gái út. Cô đành nuốt giận, chờ đến ngày Nhan Như Ý lấy chồng để khỏi chướng mắt.
Nào ngờ vừa tốt nghiệp, Nhan Như Ý đã chia tay Thẩm Chí Dân!
Trong bụng cô nghĩ thầm: chắc là Thẩm Chí Dân chịu không nổi nên bỏ trước.
Người ta lấy vợ chứ đâu có rước tổ tông về nhà.
Nghĩ vậy nhưng không dám nói ra, giả vờ an ủi: “Chắc hai đứa giận nhau thôi, yêu đương mấy ai không cãi vã. Cả hai đang trong lúc nóng, nói ra toàn lời khó nghe. Biết đâu vài hôm nữa lại làm lành.”
Rồi cô dò hỏi: “Hay là để con tìm Thẩm Chí Dân nói chuyện, giảng hòa cho hai đứa?”
Diệp Hồng Trân trừng mắt: “Cấm đấy! Chỉ với mấy lời của mẹ nó thôi, dù Thẩm Chí Dân có quỳ gối lạy đến trước cửa, mẹ cũng không nhận đứa con rể như vậy!”
Bên ngoài có tiếng nói chuyện, nghe được giọng dì cô, Diệp Hồng Quyên.
Cả đêm qua cô mơ một giấc mơ lạ, mơ thấy mình đến một thế giới khác, chân thật đến đáng sợ. Lúc này đầu cô vẫn hơi choáng, lắng nghe mà chẳng rõ họ đang nói gì.
Cô ra chỗ giá chậu rửa mặt, thấy trong chậu còn nước, lấy khăn lau mặt cho tỉnh táo hơn rồi bước ra chào: “Chào dì ạ.”
Diệp Hồng Quyên có ba con trai, Diệp Hồng Trân cũng sinh hai đứa đều là con trai, hai chị em vì không có con gái mà ao ước suốt. Tới khi Nhan Như Ý ra đời, họ mới coi như được toại nguyện.
Diệp Hồng Quyên không có con gái, coi Nhan Như Ý như con ruột. Thấy cháu ủ rũ, trong lòng càng tức Thẩm Chí Dân, vội dỗ dành: “Đừng buồn nữa con, không đáng đâu. Cũ không đi thì mới không đến. Để dì giới thiệu cho con một người khác tốt hơn.”
Nhan Như Ý đáp: “Con không buồn.”
Là Thẩm Chí Dân có lỗi, cô việc gì phải đau khổ vì anh ta?
Cùng lắm là trách bản thân nhìn người không chuẩn.
Hai người họ chỉ quen nhau từ năm tư đại học. Thẩm Chí Dân là người theo đuổi trước. Anh ta học giỏi, có ngoại hình sáng sủa, trắng trẻo, nụ cười dịu dàng, giọng nói cũng nhẹ nhàng, cô không thấy ghét nên đồng ý thử tìm hiểu.
Tính ra, họ mới quen chưa đầy nửa năm.
Chưa được bao lâu, Thẩm Chí Dân đã muốn xác định quan hệ nghiêm túc. Nhan Như Ý thấy hơi vội nên chỉ nói miệng với hai bên gia đình để mọi người biết.
Coi như là đính ước ngầm, chờ sau khi công việc ổn định sẽ tính chuyện cưới hỏi.
Thế mà chưa kịp để hai bên gặp mặt, cô đã bắt quả tang Thẩm Chí Dân ngoại tình.
Mọi chuyện bắt đầu từ mấy hôm trước.
Chiều hôm đó, La Tuệ Tuệ rủ cô đi dạo phố, bảo muốn xem trong bách hóa mới có mẫu quần áo nào vừa nhập về không...
Hai người dạo một vòng quanh trung tâm bách hóa lớn ở thành phố mà chẳng tìm được bộ quần áo nào ưng ý, chỉ thấy nóng bức, mồ hôi nhễ nhại. Ra khỏi bách hóa, họ rẽ sang công viên Nhân Dân.
Công viên Nhân Dân nhiều cây, có hồ nước lớn. Ven hồ trồng toàn liễu, dù giữa hè nóng nực, nơi đây vẫn mát rượi.
Còn sớm, hai người tính ngồi hóng mát rồi mới về.
Không ngờ đi theo lối tắt ra bờ hồ họ bắt gặp Thẩm Chí Dân đang cùng một cô gái âu yếm trong lùm cây nhỏ.
Cô gái đó Nhan Như Ý nhận ra ngay, là Đường Diễm Na, bạn cùng lớp với La Tuệ Tuệ.
Hai người kia quay lưng với hai người, mải mê tình tứ, không để ý có người đến, bị họ bắt gặp ngay tại trận.
Tính La Tuệ Tuệ nóng như kem, lập tức nổi giận thay bạn, xông tới chỉ thẳng mặt Thẩm Chí Dân mắng: “Thẩm Chí Dân, anh là đồ khốn! Bắt cá hai tay, đùa giỡn tình cảm người khác!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


