Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thẩm Chí Dân làm ở đâu, với Nhan Như Ý không ảnh hưởng gì, cô làm gì cứ làm.
Buổi sáng, Diệp Hồng Trân lại gọi điện, nhắc cô đừng quên đi chụp ảnh.
Đúng lúc Nhan Như Ý phải đi ngân hàng gửi tiền, ăn cơm trưa xong, chào Từ Lực Thành rồi đi ra ngoài.
Lúc học đại học, mỗi tháng nhà cho cô mười tệ sinh hoạt phí, không tiêu hết cô đều gửi vào, bốn năm cũng được hơn trăm, cộng với ba trăm đồng Hà Tại Hiền cho, cô giờ có gần năm trăm tệ.
Nhà La Huệ Huệ có một cái TV hiệu Phi Ca17 inch, nghe cô ấy nói giá hơn sáu trăm.
Cô cũng định mua 17 inch, còn phải tiếp tục tích góp.
Không biết Hà Tại Hiền bao giờ lại tìm cô giám định cổ vật.
Hà Tại Hiền ra tay hào phóng, thêm một lần nữa có khi đủ tiền mua TV.
Gửi tiền vào ngân hàng xong, cô đi đến tiệm chụp ảnh.
Tiệm chụp ảnh và cửa hàng văn vật chỉ cách nhau một con đường.
Bên Tống Dật Bình, buổi trưa rảnh anh cũng đến tiệm chụp ảnh.
Thợ chụp ảnh đang trong buồng tối rửa ảnh, nghe bên ngoài có người hỏi, từ buồng tối đi ra, nhìn thấy Tống Dật Bình.
Ông nhận ra Tống Dật Bình, hỏi: “đoàn trưởng Tống đến rồi à, anh chụp ảnh hay lấy ảnh?”
Thợ chụp ảnh: “Chụp ảnh à, chụp ảnh mời bên này.”
Vừa dứt lời, nghe ngoài cửa một giọng thanh thoát: “Chú chụp ảnh, tôi chụp ảnh.”
Thợ chụp ảnh và Tống Dật Bình cùng quay đầu, thấy một cô gái đứng ở cửa, mặc váy vàng nền hoa xanh, mắt sáng long lanh, mặt trái xoan nhỏ, do trời nóng mà hai má đỏ hây hây.
Tống Dật Bình thấy trong lòng “đông” một tiếng, như có cái gì đó bị kích hoạt.
Ngoài trời quá nóng, Nhan Như Ý dừng xe dưới bóng cây, lấy túi xách che đầu, chạy chầm chầm vào tiệm chụp ảnh.
Vừa vào cửa là thấy được Tống Dật Bình.
Tống Dật Bình mặc quân phục xanh, dáng đứng thẳng tắp, người lại cao, cao hơn thợ chụp ảnh hẳn một cái đầu.
Mà ngũ quan anh khí, muốn không chú ý cũng khó.
Cô vừa trong lòng cảm thán một câu “đồng chí giải phóng quân này đẹp trai thật”, giây sau đã thấy một hàng chữ nhỏ màu vàng trôi qua trên đầu Tống Dật Bình: 1164 năm.
Chắc là ngoài trời quá nóng, mắt cô nóng đến mờ, nếu không, một người sống sờ sờ, sao lại hiện chữ nhỏ trên người?
Nhan Như Ý lấy khăn tay lau mồ hôi, lại dụi mắt, nhìn lại, vẫn là 1164 năm.
Cô không cầm chắc, túi xách trong tay “phạch” một tiếng rơi xuống đất.
Thợ chụp ảnh nhắc: “Đồng chí, túi của cô rơi rồi.”
Tống Dật Bình đi đến, nhặt túi xách đưa cho Nhan Như Ý.
Nhan Như Ý vẫn còn ngơ ngác, kinh ngạc nhìn Tống Dật Bình, chưa đưa tay nhận cái túi.
Trong mắt thợ chụp ảnh thì là cô ngây ra nhìn người ta.
Thợ chụp ảnh khụ một tiếng.
Nhan Như Ý lúc này mới hoàn hồn, vội nhận túi, nói cũng lắp bắp: “Cám, cảm, cảm ơn đồng chí giải phóng quân.”
Thợ chụp ảnh nói với cô: “Đồng chí, cô chụp ảnh phải không, cô phải đợi rồi, vị đồng chí giải phóng quân này đến trước, anh ấy chụp xong…”
Tống Dật Bình: “Tôi không vội, để cô ấy chụp trước.”
Nói xong anh tránh sang một bên.
Tinh thần Nhan Như Ý vẫn còn lơ mơ, thợ chụp ảnh gọi, cô lơ lơ mơ mơ đi theo, thợ hỏi cô cũng không nghe rõ: “Anh nói gì?”
Trong bụng thợ chụp ảnh nghĩ cô gái này trông lanh lợi lắm mà ngốc ngốc thế nhỉ, nhưng vẫn hỏi lại lần nữa: “Tôi hỏi cô chụp cỡ mấy inch?”
Nhan Như Ý: “Ồ ồ, một inch.”
Một inch tiết kiệm, dán giấy tờ cũng tiện.
Dù sao dì không nói phải ảnh cỡ nào, gặp mặt xem mắt thôi, không cần chụp lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


