Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Chụp một inch không cần phông nền, bấm máy một cái là xong.
Chụp xong, thợ chụp ảnh viết hóa đơn, nói với cô: “Một tuần nữa đến lấy ảnh.”
Nhan Như Ý cất hóa đơn, lúc này mới chợt nhận ra mình chen hàng, vội xin lỗi Tống Dật Bình.
Tống Dật Bình xua tay: “Không sao, tôi không vội.”
Thợ chụp ảnh gọi Tống Dật Bình vào chụp, Nhan Như Ý lại cảm ơn anh rồi đi.
Đi đến cửa, cô kìm không nổi quay đầu, vừa hay Tống Dật Bình cũng đang nhìn về phía cô, hai ánh mắt chạm nhau.
Lén nhìn người ta mà bị bắt gặp, Nhan Như Ý ngượng, cười với Tống Dật Bình một cái rồi vàng rời đi.
Tiệm chụp ảnh và cửa hàng văn vật đối diện nhau, Nhan Như Ý về rồi bám lên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy Tống Dật Bình chụp xong, từ tiệm chụp ảnh đi ra theo hướng khu gia đình quân nhân bên kia.
Từ Khánh Mai thấy Nhan Như Ý bám cửa sổ nhìn ra ngoài, hỏi: “Nhìn gì mà xuất thần thế?”
Cô cũng ghé lại, theo tầm mắt của Như Ý nhìn thấy Tống Dật Bình, cười: “Nhìn anh ta à, đẹp trai thật nhỉ?”
Nhan Như Ý đáp thoải mái: “Vâng, đẹp trai."
Cô thấy anh hai mình đã rất đẹp rồi, nhưng so với người này, anh hai cô không bằng.
Không chỉ đẹp hơn anh hai cô, còn cao hơn anh hai cô.
Anh hai cô cao 1m8, người này nhìn còn cao hơn anh hai cô, ít nhất cũng 1m85.
Cao, chân dài, thêm bộ quân phục, đặc biệt anh khí, nhìn đã mắt thực sự.
Từ nhỏ đến lớn, cô thấy người này đẹp trai nhất.
Từ Khánh Mai thích tính thẳng thắn của Như Ý, khoác vai cô nói: “Anh ấy là người nổi tiếng của khu gia đình quân nhân đấy, người không chỉ đẹp, còn có bản lĩnh, gia cảnh cũng tốt. Trước chị còn muốn giới thiệu em gái chị cho anh ấy kia, sau thấy em gái chị học vấn thấp quá, sợ người ta chê nên không dám giới thiệu.”
Nói xong cô huých khuỷu tay vào cánh tay Nhan Như Ý, hạ giọng: “Có phải em để ý anh ấy rồi không? chủ nhiệm Từ quen anh ấy đó, hay là nhờ chủ nhiệm Từ nối dây cho hai người?”
Nói xong lại nhìn Tống Dật Bình ngoài cửa, rồi nhìn Nhan Như Ý: “Phải nói, hai người nhìn hợp nhau phết đó.”
Nhan Như Ý nghĩ bụng sao ai cũng muốn giới thiệu đối tượng cho cô vậy, bộ nhìn cô ra kiểu sốt ruột lấy chồng lắm sao?
Cô lập tức phủ nhận: “Không, bây giờ em không muốn quen đối tượng.”
Từ Khánh Mai thấy Nhan Như Ý bám cửa sổ không rời mắt nhìn Tống Dật Bình, tưởng Nhan Như Ý thích anh ấy nên mới thuận miệng nói một câu.
Giờ Nhan Như Ý không có ý đó, cô không nói thêm nữa.
Nhưng trong lòng lại tính toán, nghĩ lúc nào nhờ chủ nhiệm Từ thăm dò ý của Tống Dật Bình xem sao.
Dù sao khu gia đình quân nhân ở bên cạnh, hai người gặp mặt không tốn sức.
Nhỡ hai người vừa mắt thì sao? Cô tác thành được một đôi, không phải là làm được một việc tốt sao?
Chủ yếu là để chọc tức Thẩm Chí Dân, để hắn thấy, chia tay rồi, Tiểu Nhan người ta tìm được người tốt hơn.
So với đoàn trưởng Tống, Thẩm Chí Dân chẳng là gì!
Thoắt cái đã một tuần trôi qua, vừa tiễn một vị khách, Nhan Như Ý với Từ Khánh Mai cất mấy món cổ vật vào chỗ cũ, Tề Hoa Thắng đi đến đưa ảnh cho cô: “Tiểu Nhan, ảnh đã rửa xong rồi đây!"
Tề Hoa Thắng chính là thợ chụp ảnh chụp ảnh cho Nhan Như Ý hôm đó, sau này sang chơi mới biết Nhan Như Ý làm ở cửa hàng văn vật, mà còn là sinh viên đại học.
Lúc đó anh còn tưởng người ta ngốc.
Dù không nói ra, nhưng anh cũng thấy ngại, Nhan Như Ý làm ở cục di sản văn hóa gần đây nên khi rửa ảnh xong, chưa đợi cô đến lấy, anh đưa đến tận nơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







