Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nhan Như Ý sợ Diệp Hồng Trân biết rồi lại cằn nhằn, ba trăm đồng Hà Tại Hiền cho, cô không dám nói với mẹ.
Cô định tích góp trước, đợi góp đủ, cô muốn mua cho nhà một cái TV.
Phòng chiếu phim của Nhà máy công cụ 31 có một cái, buổi tối chiếu TV, phòng chiếu rộng vậy thành chật như nêm.
Diệp Hồng Trân thích xem TV, có lúc đến muộn, về nhà oán hận cả buổi tối chỉ nghe tiếng, cái bóng TV cũng không thấy.
Ngõ bên cạnh có một nhà, năm ngoái mua một cái TV, nhưng người ta không thích cho người ngoài xem, tối đến là đóng cổng sân, ai gõ cũng không mở.
Cô muốn mua TV cho mẹ xem từ lâu.
Nhưng TV bây giờ quá khan hàng, phiếu cung cấp TV phân xuống mỗi đơn vị có hạn, như Nhà máy công cụ 31, nhà máy lớn vậy mà một năm chỉ được hai, ba phiếu cung cấp, muốn phiếu phải rút thăm, nếu không trúng, không nhờ quan hệ viết giấy giới thiệu, có tiền cũng không mua được.
Không biết ba cô có phương pháp mua được không, nếu thật không được, đến lúc đó nhờ ba tìm lãnh đạo nhà máy xem có thể lấy một phiếu cung cấp TV theo danh nghĩa nhà máy hay không.
Nhan Như Ý vừa đi vừa nghĩ chuyện mua TV, đến cửa hàng văn vật thì cô và Thẩm Chí Dân một người trước một người sau vào cửa.
Từ Khánh Mai đang cầm chổi quét nhà, ngẩng đầu thấy Thẩm Chí Dân, “Ôi bao” một tiếng: “Đồng chí Thẩm đây là thế nào, bị người ta đánh à?”
Nhan Như Ý quay đầu nhìn, đúng là thế thật, mặt mũi tím bầm, nhất là hai mắt, đen sì đen sì, y như con gà mắt đen.
Lần trước Nhan Như Ý có đánh anh ta nhưng không nặng thế này.
Không phải cô không muốn, là cô không có sức như vậy.
Với lại chuyện đó đã mấy hôm rồi, đáng lẽ không còn dấu nữa.
Mười phần mười là lại bị người khác đánh, Nhan Như Ý có chút hả hê.
“Không phải bị đánh, là tối qua đạp xe ra ngoài, không cẩn thận ngã.”
Nói xong muốn cười một cái, miệng vừa nhếch, kéo động vết thương nơi khóe môi, đau đến “rít” một tiếng.
Đánh xong sợ anh không biết ai đánh, còn cố tình đi vòng trước mặt anh mấy lượt rồi mới nghênh ngang bỏ đi.
Người đau, mặt đau, tất lại hôi, anh suýt nữa ngất tại chỗ, nửa ngày mới khập khiễng về nhà được.
Chuyện mất mặt vậy, Thẩm Chí Dân sao chịu thừa nhận, ngay cả với mẹ anh cũng không dám nói thật.
“… Là không cẩn thận ngã.”
Ngẩng đầu thấy Nhan Như Ý, lập tức thấy khóe miệng càng đau, lách qua bên cạnh Như Ý.
Ước gì cách Nhan Như Ý tám trượng.
Từ Lực Thành từ văn phòng đi ra, nói với mấy người Từ Khánh Mai: “Thời gian này Tiểu Thẩm sẽ đến cửa hàng giúp việc, mọi người phải giúp đỡ đồng chí mới, cùng nhau học tập, cùng nhau tiến bộ.”
Tưởng Đông Minh đi Triệu Gia Cương cùng đội khảo cổ rồi, Thẩm Chí Dân sợ sau này bị điều sang đội khảo cổ, không muốn đi cùng, Tưởng Đông Minh cũng không muốn dẫn, tạm thời sắp anh vào cửa hàng văn vật, còn đặc biệt nói với anh, bảo anh theo Nhan Như Ý học nhiều hơn.
Tối hôm trước anh vừa bị hai anh Nhan Như Ý cho một trận no đòn, hôm nay lại bảo anh học Nhan Như Ý, Thẩm Chí Dân tức đến suýt lệch mũi.
Anh quyết định, sau này tránh được Nhan Như Ý bao xa thì tránh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)