Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Sáng sớm, trời đã nóng như đổ lửa. Ve sầu kêu yếu ớt, bám trên thân cây, tiếng kêu đứt quãng nghe như sắp tắt thở.
Diệp Hồng Quyên đạp chiếc xe đạp 28, lọc cọc chạy vào khu tập thể nhà máy máy công cụ 31.
Hôm nay là chủ nhật, bọn trẻ không phải đi học, chẳng đứa nào sợ nóng. Từ sáng sớm đã chạy nhảy khắp khu tập thể, la hét ầm ĩ. Có một thằng bé suýt nữa va vào xe của Diệp Hồng Quyên.
Cô vội bóp phanh, nhảy xuống xe, túm lấy tai đứa nhỏ: “Nhan Minh Hà! Mắt mũi để đâu thế hả? Cái xe to đùng như vậy mà không thấy à!”
Thằng bé trơn như lươn, vặn người một cái đã thoát khỏi tay cô, lè lưỡi làm mặt xấu rồi vụt chạy mất.
Diệp Hồng Quyên quát theo: “Nhìn đường cho cẩn thận đấy!”
Sợ lại đâm vào trẻ con, cô không dám đạp nữa mà dắt bộ đi.
Nhà máy máy công cụ 31 được Liên Xô giúp xây từ năm 1958, khu tập thể cũng xây thời điểm đó. Dãy nhà gạch đỏ, mái ngói xám, tuy đã cũ nhưng vẫn toát lên vẻ bề thế, vững chải.
Diệp Hồng Trân đang nấu cơm trong bếp, nghe tiếng chuông xe đạp liền ngó ra. Thấy em gái đến, bà lau tay, bước ra hỏi: “Sao giờ này em lại sang đây?”
Diệp Hồng Quyên mồ hôi đầm đìa, dựng xe xong lấy khăn tay trong túi ra lau qua mặt, không trả lời mà hỏi ngược lại chị gái: “Như Ý đâu chị?”
Lý Yến bưng một rổ đậu que từ gian giữa đi ra, hất cằm về phía trong nhà: “Còn chưa dậy.”
Diệp Hồng Quyên liếc vào trong, hạ giọng hỏi chị: “Em nghe nói Như Ý với Chí Dân chia tay rồi à?”
Diệp Hồng Trân đáp: “Tin truyền nhanh thật. Ai nói với em?”
“Lưu Ngọc Phụng, phó y tá trưởng khoa em. Nhà bà ấy ở ngay cạnh nhà Thẩm Chí Dân. Sáng nay giao ca bà ấy hỏi em, nói lúc ra khỏi nhà nghe mẹ Thẩm Chí Dân nhắc tới chuyện đó. Nghe nói bà ta chê Như Ý này nọ nên hai đứa mới chia tay. Thật buồn cười, con trai bà ta thì có gì hay ho đâu mà còn chê Như Ý nhà mình!”
Diệp Hồng Quyên thương cháu, nghe vậy suýt chạy sang tát cho mẹ Thẩm Chí Dân mấy cái.
May mà Lưu Ngọc Phụng giữ lại, bảo cô nên hỏi rõ tình hình trước.
Tính cô vốn nóng nảy, vừa giao ca xong đã vội chạy thẳng từ bệnh viện về đây.
Diệp Hồng Trân nói gọn lỏn ba chữ: “Bà ta nói vớ vẩn!”
Diệp Hồng Quyên gật đầu đồng ý: “Đúng là nói linh tinh! Còn dám chê Như Ý, thử soi gương mà xem bộ dạng con trai bà ta thế nào!”
Mắng xong, cô lại hỏi: “Chị à, thế hai đứa thật sự chia tay rồi hả? Vì chuyện gì?”
Nghe giọng điệu, không giống như cãi nhau giận dỗi, mà là dứt khoát luôn rồi.
Còn nguyên nhân thì bà không hỏi ra được.
Con gái không muốn nói, bà không dám ép bởi bà tin chắc, lỗi không thể ở con gái mình!
Vì thế bà đáp chắc nịch: “Chắc chắn là do Chí Dân gây ra, mà lỗi không nhỏ, làm Như Ý tức giận. Chứ không đời nào con bé tự bỏ người ta!
Lý Yến bĩu môi.
Cô tính toán sẵn cả rồi, Nhan Như Ý lớn tuổi rồi, tốt nghiệp xong chắc sớm kết hôn với Thẩm Chí Dân, như vậy phòng của nó sẽ trống ra.
Nhà họ Nhan có chín người, trừ anh cả Nhan Minh Hải đã ra ở riêng, còn lại sáu người chen chúc trong mấy gian nhà cũ.
Phòng của cô với chồng, Nhan Minh Đào, chưa đầy mười mét vuông, người và đồ đạc chật như nêm.
Thế mà Nhan Như Ý, cái cô em chồng này, chỉ là đứa con gái thôi lại được ở căn phòng rộng hơn vợ chồng cô một chút. Cô thèm căn phòng ấy đã lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
