Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thẩm Chí Dân đi loanh quanh trong cửa hàng, chưa bao lâu đã đi đến trước mặt Nhan Như Ý, hạ giọng nói với cô: “Anh không ngờ em lại bị phân xuống cửa hàng. Hay là em đi xin Diễm Na, bảo Diễm Na nói giúp em một câu, phó chủ nhiệm Đường là chú ruột của Diễm Na, điều em quay về, chỉ cần phó chủ nhiệm nói một câu. Không thì, biết bao giờ em mới điều về được?”
Nhan Như Ý: “Cục di sản văn hóa là nhà của họ Đường mở à?”
Thẩm Chí Dân: “Khi nào anh nói Cục di sản văn hóa là nhà họ Đường mở?”
Nhan Như Ý: “Một câu của phó chủ nhiệm Đường đẩy tôi từ trung tâm giám định xuống cửa hàng, lại một câu của ông ta là tôi được điều về Cục. Trừ khi Cục di sản văn hóa là nhà ông ta mở, nếu không tôi nghĩ không ra vì sao ông ta có quyền lực lớn vậy.”
Nói xong cô nắm lấy tay áo Thẩm Chí Dân: “Hay là anh cùng tôi lên Cục hỏi thử, Cục di sản văn hóa là của quốc gia hay của nhà họ Đường, đi, xem ai có quyền quyết định?"
Từ Khánh Mai thấy Thẩm Chí Dân chồm đến gần Nhan Như Ý thì đã dựng tai nghe, bắt ngay lời Nhan Như Ý: “Cục di sản văn hóa thành nhà họ Đường mở rồi à? Khi nào thế? Sao tôi chưa nghe nói?”
Cô chọc khuỷu tay Uông Ái Trân: “Ái Trân, cậu nghe chưa?”
Uông Ái Trân: “Chưa nghe. Lát hỏi anh trai tớ, anh ấy làm hậu cần, chắc chắn rõ hơn bọn mình.”
Hai người tung hứng một câu một lời, Thẩm Chí Dân sợ đến mức muốn chết.
Anh nghĩ Nhan Như Ý đi xin Đường Diễm Na, anh còn có thể bán được cái nhân tình trước mặt Diễm Na.
Ai ngờ Nhan Như Ý không hề sợ, còn quật ngược lại.
Từ Khánh Mai và Uông Ái Trân còn đứng bên cạnh giúp đẩy thuyền, lỡ truyền đến Cục, Đường Chính Quân có thể tát anh cái bạt tai mất.
Anh đâu dám theo Nhan Như Ý lên Cục, liều mạng giằng ra: “Em đừng vu khống anh, anh không hề nói Cục di sản văn hóa là nhà họ Đường mở.”
Từ Khánh Mai: “Tiểu Nhan không vu khống cậu, bọn tôi đều nghe thấy. Tiểu Nhan cứ kéo cậu ta đi đi, chị với Ái Trân sẽ làm chứng cho.”
Đang ồn ào, ngoài cửa có người hỏi: “Đồng chí, ở đây thu mua đồ cũ phải không?”
Mọi người quay đầu nhìn, thấy một người đàn ông khoảng 50 tuổi bước vào, trên mặc áo trắng cổ tàu cũ, dưới một chiếc quần xanh bạc màu giặt nhiều, tay xách một túi da đen phồng to.
Cái túi dùng lâu năm, lớp ngoài đã tróc da.
Thẩm Chí Dân nhân lúc Nhan Như Ý phân tâm, vùng khỏi tay cô, chạy sang một bên.
Uông Ái Trân đi đón: “Đúng rồi, ở đây thu. Đồng chí muốn bán đồ cũ à, mang sổ hộ khẩu chưa?”
Người đàn ông: “Mang rồi, mang rồi. Tôi tìm hiểu trước rồi, cần mang giấy tờ gì tôi đã mang đủ.”
Vừa nói ông vừa đặt túi xuống đất, kéo khóa túi, lấy sổ hộ khẩu đưa cho Từ Khánh Mai.
Từ Khánh Mai cầm sổ đọc: “Triệu Trung Hậu, xã viên đội ba, thôn Triệu Gia Cương, thị trấn Lưu Tồn, huyện Ninh Ấp.”
Triệu Trung Hậu liên tục gật đầu: “Là tôi.”
Vừa dứt lời, bên ngoài ào ào xông vào một đám người, khoảng năm sáu người. Người dẫn đầu vừa vào đã túm lấy Triệu Trung Hậu: “Lão Tam, chưa thương lượng xong mà ông chạy tới đây, muốn ăn một mình à?”
Người kéo áo Triệu Trung Hậu nhìn có vẻ lớn tuổi hơn ông ta, nét mặt cũng hơi giống, nghe mấy câu cãi nhau, hai người chắc là anh em ruột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



