Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Có người phụ hoạ: “Đây là đồ ba mình góp cả đời. Người còn sống, chia sao phải nghe ba ý kiến chứ.”
“Lúc nuôi ba thì ai cũng tránh, đứa nào cũng chạy, không muốn đụng vào. Giờ có lợi rồi, đứa nào đứa nấy chen vào. Lợi thì mấy người lấy, mình tôi chịu thiệt à?”
…
Miệng năm miệng mười, cãi nhau ầm cả lên.
Nhan Như Ý và mấy người chỉ cần nghe qua là hiểu bảy tám phần. Nhà Triệu Trung Hậu có ba anh em, ông ta là con út, ba của họ sống với ông ta.
Hồi trước nói: ai nuôi ba thì được nhà cũ. Vì vậy nhà cũ vẫn do nhà Triệu Trung Hậu ở.
Con trai út sắp cưới vợ, Triệu Trung Hậu muốn sửa lại nhà cũ cho con kết hôn. Ai biết lúc đào móng lại đào ra một đống đồ cũ.
Triệu Trung Hậu cho rằng nhà cũ là của ông ta, đồ đào lên đương nhiên của ông ta.
Hai ông anh không chịu. Họ cho rằng nhà cũ là của ông ta nhưng đồ trong nhà không tính, phải chia đều ba người. Triệu Trung Hậu không muốn, định lén đem bán.
Có người tìm ông ta ngỏ ý thu mua, ông ta sợ bị lừa, không dám bán. Hỏi thăm biết cửa hàng Văn vật cũng thu đồ cũ. Cửa hàng là đơn vị quốc doanh, ông ta tin quốc doanh hơn nên giấu mang đến.
Không hiểu sao hai ông anh biết được, kéo người đuổi theo.
Vậy là vừa vào đến nơi đã cãi ầm lên, giọng càng lúc càng to, như muốn lật mái nhà.
Trước giờ Nhan Như Ý chưa thấy cảnh này, nằm sấp trên quầy xem náo nhiệt, còn Từ Khánh Mai thì bị cãi nhau làm phát bực.
Cô làm ở cửa hàng Văn vật mấy năm, dạng kịch này một năm phải xem vài lần. Vì chút tiền mà tranh giành, đừng nói anh em ruột, ba con cũng có thể xé mặt.
Cô sớm thấy chán rồi. Hơn nữa hai bên đang xô đẩy, nhìn như sắp đánh nhau đến nơi.
Ai mà không sợ? Nhỡ tay đụng hỏng thứ gì, đúng là họ không đền nổi.
Uông Ái Trân nói vậy, mấy người nhà họ Triệu bắt đầu thấy lo. Nếu đống đồ không đáng tiền mà cãi lộn, chẳng phải bị người ta chê cười?
Triệu Trung Phát, tức anh cả, nói với Triệu Trung Hậu: “Em ba, lấy ra đi, để chuyên gia xem.”
Đã đến nước này, Triệu Trung Hậu không tiện ôm túi chạy. Đành mở túi, lấy từng món đặt lên quầy, cẩn thận từng cái.
Có đồ đồng, có đồ sứ. Nhan Như Ý liếc qua là biết, cơ bản toàn là đồ cuối Thanh, mà cũng không phải loại tốt.
Không đến mức sắt vụn nhưng đúng là chẳng có giá trị sưu tầm mấy.
Nói trắng ra: không đáng tiền.
Từ Lực Thành và Tưởng Đông Minh nghe động tĩnh đi đến. Uông Ái Trân nhường chỗ.
Nhà họ Triệu thấy rõ hai người này có tiếng nói nhất ở cửa hàng, căng thẳng nhìn họ: “Hai đồng chí, xem giúp xem mấy thứ này giá được bao nhiêu?”
Từ Lực Thành cầm lên một đôi chén rượu bằng đồng khắc rồng phượng, vừa xem vừa hỏi: “Ở đâu ra?”
Triệu Trung Phát: “Không giấu gì đồng chí, trước đây ba tôi làm thợ mộc, ở chỗ chúng tôi coi như có tiếng. Nhà có tiền thì gọi ông ấy làm đồ dùng trong nhà, ông ấy tích góp được chút tiền. Ông không thích gì, chỉ mê đồ cũ. Tôi còn nhớ hồi nhỏ nhà để cả đống. Sau đó tự dưng không thấy nữa. Hỏi ông thì ông già rồi, lẫn, nói là bán hết. Bọn tôi tin luôn. Ai ngờ ông không bán, đem chôn. Lần này sửa nhà đào móng mới đào ra. Đồng chí xem giúp mấy thứ này đáng bao nhiêu? Tôi nghe nói giờ đồ cũ đáng tiền lắm, một tí xíu cũng bán mấy trăm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







