Thẩm Chí Dân trắng trẻo, ăn nói nhã nhặn, thái độ lại khiêm tốn, dễ tạo thiện cảm.
Từ Khánh Mai và Uông Ái Trân đang dựa quầy buôn chuyện.
Hai người là nhân viên bán hàng của cửa hàng Văn vật. Nghe ngoài cửa có tiếng nói, Từ Khánh Mai thò đầu nhìn ra, mắt sáng rỡ, hích cùi chỏ vào Uông Ái Trân: “Sinh viên mới này trông cũng đứng đắn đấy, không biết có đối tượng chưa?”
Từ Khánh Mai có cô em gái làm soát vé xe buýt, người đẹp mà kén, 22 tuổi vẫn chưa có đối tượng.
Mẹ của hai chị em ngày nào cũng giục Từ Khánh Mai tìm người giới thiệu cho em gái, thành ra hễ thấy chàng trai nào ưa mắt, cô đều nghĩ xem có gán ghép được không.
Uông Ái Trân: “Cậu muộn rồi. Người ta có đối tượng rồi. Đối tượng là cháu của phó chủ nhiệm Đường, cũng là sinh viên mới tốt nghiệp, được phân vào văn phòng.”
Thấy Nhan Như Ý vào thay đồng phục, Từ Khánh Mai ghé sát Uông Ái Trân, nói nhỏ: “Nghe nói năm nay phân về ba sinh viên, hai người được giữ lại Cục, sao Tiểu Nhan lại xuống chỗ mình?”
Anh của Uông Ái Trân làm hậu cần trong Cục di sản văn hóa, tin tức nhanh nhậy, cô ghé tai Từ Khánh Mai: “Nghe nói ban đầu định để Tiểu Nhan vào trung tâm giám định, Thẩm Chí Dân đi đội khảo cổ. Nhưng Thẩm Chí Dân qua lại với Đường Diễm Na, cháu phó chủ nhiệm Đường, thế là Thẩm Chí Dân vào trung tâm giám định, Tiểu Nhan xuống chỗ mình.”
Uông Ái Trân ngó quanh, thấy Nhan Như Ý chưa ra, lại thì thầm: “Nghe nói Tiểu Nhan trước đây với Thẩm Chí Dân có qua lại. Thẩm Chí Dân bám được Đường Diễm Na liền bỏ Tiểu Nhan, còn chiếm vị trí của Tiểu Nhan, đẩy Tiểu Nhan xuống đây. Gọi là để Tiểu Nhan rèn luyện, chẳng phải bắt nạt vì Tiểu Nhan không có chỗ dựa sao? Sau này muốn điều về Cục, khó lắm.”
Nói xong cô chớp mắt với Từ Khánh Mai, dặn thêm: “Tớ chỉ nghe anh trai nói một câu. Đừng truyền ra, cũng đừng hỏi Tiểu Nhan, đừng chọc vào lòng người ta.”
Từ Khánh Mai hiểu ý: “Tớ không nói ai đâu.”
Vừa nãy nhìn Thẩm Chí Dân, cô thấy cậu ta trắng trẻo thư sinh, lại là sinh viên, càng nhìn càng thuận mắt.
Nghe Uông Ái Trân nói xong, nhìn lại Thẩm Chí Dân, chỉ thấy mặt mũi ngang dọc đều khó chịu.
Tra nam! Nhìn đã thấy ghét.
Đúng lúc Thẩm Chí Dân bước vào, lễ phép chào Từ Khánh Mai và Uông Ái Trân.
Uông Ái Trân mỉm cười xã giao, còn Từ Khánh Mai chẳng thèm che giấu, liếc một cái mắt trắng dã với anh ta.
Nhan Như Ý chỉ thấy hai người kia cúi đầu thì thầm, cũng không để ý họ nói gì.
Cô đang tìm bảng giá, muốn xem cái bát cô lấy từ chỗ bà ngoại có thể đáng bao nhiêu.
Men lam tượng Minh cỡ đó, tuyệt đối không thể xuất hiện trong cửa hàng Văn vật.
Cửa hàng Văn vật chủ yếu bán đồ giá trị văn vật hoặc giá trị nghệ thuật không cao. Đồ quý đều nằm trong kho của Cục di sản văn hóa hoặc đưa vào bảo tàng.
Nhan Như Ý chỉ có thể so theo giá của đồ gốm cùng thời.
Trên giá trưng bày có một cái bát Thanh Hoa thời Vạn Lịch nhà Minh.
Đồ sứ Thanh Hoa thời Vạn Lịch truyền thế khá nhiều. Cái bát Thanh Hoa này không phải trân phẩm của quan lại dùng, chỉ là bát Thanh Hoa dân chúng bình thường dùng, được cái tình trạng còn tốt, niêm yết giá 200 đồng.
Dựa theo giá này mà tính, cái bát nhỏ bà ngoại cho cô, ước lượng bảo thủ, ít nhất cũng phải 800 đồng trở lên.
Tim nhỏ của Nhan Như Ý đập thình thịch: ba cô hiện tại lương một tháng mới 158 đồng, một cái bát nhỏ đã bằng năm tháng lương của ba!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



