Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 5: Bắt Gian

Cài Đặt

Chương 5: Bắt Gian

Vốn dĩ bọn họ chạy đến cứu hỏa, nhưng lửa còn chưa bị dập tắt đã nghe thấy một loạt âm thanh cực kỳ chói tai.

“Sao vậy? Đây là chuyện gì? Không phải nói cần cứu hỏa sao? Sao mấy người đều ngây ngốc đứng đó bất động vậy!”

Một người phụ nữ chạy theo đến cứu hỏa thấy người phía trước đột nhiên dừng lại, đầu tiên cô ta sững sờ, theo sau đó, tiếng thở hổn hển của cô ta cũng im bặt mà dừng.

Chẳng qua cô ta chỉ sửng sốt mấy giây, lòng tràn đầy hiếu kỳ đi lên mấy bước, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào bên trong nhà lá.

Lúc nghe thấy bên trong nhà lá truyền đến giọng nói đúng là của mụ già chuyên trộm cắp Thúy Phân kia, trong nháy mắt mắt cô ta trợn to như chuông đồng.

Một giây sau, cô ta cao giọng hô.

Người phụ nữ không chớp mắt nhìn chằm chằm bên trong nhà lá, thật sự không dám tin vào hai mắt mình.

Cô ta dùng sức vỗ bắp đùi, trong mắt đều là vẻ kích động và hưng phấn: “Chậc chậc chậc, bận rộn một hồi, nhà lá cháy là giả, có người ở chỗ này vụng trộm mới là thật.”

Những người phụ nữ khác thấy thế lập tức đi theo phụ họa: “Không nghĩ đến vợ và con gái Cố Kiến Thiết lại hung mãnh như vậy, hai mẹ con cùng một người đàn ông… Ôi chao, thật đúng là không dám nhìn!”

“Đúng vậy, hai mẹ con nhà này đúng là không biết xấu hổ, các cô nhìn mặt Cố Kiến Thiết đi, đã đen đến mức không thể đen hơn.”

“Không chừng trong đầu người ta đang vui vẻ đấy…”

“Đúng rồi…”

Trong chốc lát các thôn dân không hẹn mà gặp đều cùng bàn luận về hai mẹ con nhà họ Cố.

Dù sao bên ngoài nhà lá cũng chỉ có một đống lửa đã bị dập tắt, bây giờ có náo nhiệt để xem, không xem lỗ vốn lớn.

Thôn trưởng thật lâu mới lấy lại được tinh thần, sau khi hoàn hồn, sắc mặt ông ta tái xanh hướng về phía Cố Kiến Thiết mắng to: “Cố Kiến Thiết, cậu còn chần chờ ở đó làm gì? Nhanh vào kéo hai mẹ con bọn họ ra!”

Đúng là mất mặt chết đi được.

Nhất là động tĩnh bên trong càng lúc càng lớn, khó mà không lọt vào tai, càng khiến sắc mặt thôn trưởng khó coi hơn mấy phần.

Nhưng cố tình Cố Kiến Thiết và Cố Thiên Bảo lại ngây ngốc đứng trong đám người không nhúc nhích, hai cha con giống như mất hồn, không có phản ứng gì.

Đúng lúc này trong nhà lá lại truyền ra tiếng gầm vô cùng hưng phấn của nam nữ…

Sắc mặt thôn trưởng đột nhiên âm trầm, phát tiết ngay tại chỗ lửa giận, rống lên với Cố Kiến Thiết: “Cố Kiến Thiết, cậu là người chết sao?”

Tiếng gầm thét tràn đầy lửa giận gần như muốn làm thủng màng nhĩ của mọi người.

“A a a, qua, tôi qua luôn đây…”

Tiếng gầm giận dữ như vậy, cuối cùng cũng khiến Cố Kiến Thiết đang sững sờ lấy về được một phần lý trí, vẻ mặt ông ta hoảng hốt đáp lại thôn trưởng, trong đại não vẫn chìm đắm trong choáng váng, luôn cảm giác có chỗ nào không đúng.

Ông ta nghĩ mãi mà không rõ, vì sao vốn nên là Cố Vãn trong nhà lá, lúc này lại chẳng thấy tăm hơi, mà mụ vợ mình và con gái lớn lại làm ra loại chuyện mất mặt, xấu hổ như thế.

“Thiên Bảo, qua đây giúp đỡ.”

Sắc mặt Cố Kiến Thiết khó chịu, sau khi nói xong, dưới ánh mắt tràn ngập xem thường và chế giễu của mọi người, túm lấy con trai út nhà mình nhanh chân đi vào nhà lá.

Ai biết vừa mới đi vào, cảnh tượng bên trong thiếu chút nữa khiến Cố Kiến Thiết đi gặp diêm vương ngay tại chỗ!

Ánh mắt ông ta âm u nhìn cảnh tượng vô cùng đặc sắc trên mặt đất, gương mặt hết xanh lại tím, chốc chốc lại âm trầm, nổi lên giận dữ, chỉ ước gì có thể bóp chết thứ mất mặt kia.

Đây tính là gì?

Tự làm tự chịu sao?

“Sao có thể như vậy chứ?”

Sau khi Cố Thiên Bảo bị cha Cố kéo vào, ngu ngơ thật lâu mới tìm về được giọng nói của mình, sắc mặt anh ta trắng bệch, cả người thiếu chút nữa ngu luôn.

Vẻ mặt anh ta ngơ ngác nhìn mấy cơ thể trần truồng trên mặt đất, hình ảnh khiến cho người ta đỏ mặt đến mang tai lại khiến đại não anh ta trống rỗng, thiếu chút nữa đã sụp đổ, hôn mê.

Cố Thiên Bảo cắn chặt môi dưới, mãi cho đến khi môi dưới bị anh ta cắn đến chảy máu, anh ta mới máy móc quay đầu nhìn về phía Cố Kiến Thiết, giọng nói cực kỳ run rẩy: “Cha, đây không phải sự thật đúng không?”

Anh ta không tin chị cả và mẹ mình sẽ làm ra loại chuyện này, cũng không muốn tin tưởng.

Rõ ràng người nên bị hủy là Cố Vãn mới đúng, sao lại biến thành…

“Đúng rồi, Cố Vãn đâu? Con khốn Cố Vãn kia chạy đến đâu rồi?”

Nghĩ đến Cố Vãn, Cố Thiên Bảo vội vàng nghiêng đầu nhìn bốn phía, lúc này mới phát giác được trong căn nhà lá hoàn toàn không có bóng dáng Cố Vãn.

Cố Thiên Bảo lập tức cuống cuồng, giống như gặp quỷ, đôi mắt trừng to, thiếu chút nữa trợn lòi cả mắt, trên mặt cũng nhanh chóng xuất hiện vẻ khó tin.

“Sao không có ai vậy?”

Anh ta nhíu chặt lông mày, trong mắt đều là hoảng hốt: “Rõ ràng con khốn kia đã bị mẹ con con bỏ thuốc, không hết buổi tối, cô ta hoàn toàn không thể nào…” Tỉnh lại.

“Câm miệng!”

Không đợi Cố Thiên Bảo nói hết, Cố Kiến Thiết đã hướng về phía anh ta, nhỏ giọng răn dạy.

Ông ta nghiến răng nhỏ giọng nói: “Nhanh đưa mẹ và chị gái con về, những chuyện khác, một chữ cũng không cho phép nhắc đến!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc