Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bây giờ bên ngoài nhà lá đều là người, người trong thôn chẳng có kẻ nào là ngốc, một khi để bọn họ nghe được Cố Thiên Bảo nhắc đến Cố Vãn, nhất định sẽ nghĩ đến chuyện khác.
Cho nên lúc này tốt nhất là ngậm kín miệng, cái gì cũng không cần nói.
… Lại nói đến bên Cố Vãn, có lẽ ông trời thương xót, sau một phen trắc trở, cuối cùng cũng để cho cô tìm được một sơn cốc trong núi.
Trong sơn cốc vừa hay có nguồn nước, Cố Vãn vui vẻ, vội vọt đến chỗ hồ nước kia.
Lúc này hai mắt cô đã đỏ như Vampire, đỏ bừng như máu.
Thế nhưng cô hoàn toàn không để ý đến chuyện khác, trực tiếp tõm một tiếng nhảy thẳng vào trong hồ nước kia.
Nhưng…
Một lần nữa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ngay lúc Cố Vãn nhảy vào trong hồ nước kia, không biết đầu ngón tay đụng vào cái gì, sờ tới sờ lui còn có một chút cảm giác tơ lụa.
“Ưm…” Cố Vãn vô thức rên nhẹ một tiếng, đầu ngón tay chọc vào vật cứng trước mặt này, không nhịn được mà nhíu mày.
“Đây là gì vậy?”
“Dã thú sao? Hình như không giống lắm…”
Bởi vì trên thân dã thú sẽ không có cảm giác tơ lụa như vậy, lại càng không có khối cơ bụng tám múi.
Cô ngẩng đầu, nương theo ánh trăng nhìn lên, càng nhìn càng thấy sợ hãi!
… Mẹ ơi!
Chẳng lẽ đây là món quà lớn ông trời tặng cho cô khi xuyên qua sao?
Nếu không sao trong hồ này lại có một người đàn ông được!
Dưới ánh trăng, nửa người trên trần trụi của người đàn ông tựa vào một góc của hồ nước, hai tay anh khoác lên bờ hồ, nhìn qua tùy tính lại có chút lười biếng hấp dẫn, lồng ngực lộ ngoài sóng nước rắn chắc lại co dãn, đường cong rõ ràng, nói một cách đơn giản là không có thịt thừa.
Cố Vãn theo bản năng nhìn lại, ánh mắt vừa đến chỗ hầu kết của người đàn ông, cô không nhịn được mà nuốt một ngụm nước miếng.
Hầu kết nhô ra của người đàn ông thật sự quá gợi cảm lại dễ nhìn, giống như một tác phẩm điêu khắc tinh tế, khiến cho người ta không nhịn được muốn nhìn thêm mấy lần.
Đôi môi mỏng kia cũng cực kỳ mê người.
Còn cả gương mặt của người đàn ông nữa, dùng như dùng bút nghiêm túc phác họa ra, vô cùng anh tuấn…
Trong nháy mắt, bốn mắt nhìn nhau…
Đôi mắt phượng sâu thẳm của người đàn ông tỏ rõ vẻ sắc bén.
Ngay sau đó, giọng nói lạnh như băng theo gió thổi vào trong tai Cố Vãn…
“Cô là ai?”
Sau khi nói chuyện, Mặc Bắc Thâm nhanh chóng dùng ánh mắt liếc qua bốn phía, giống như xác nhận gì đó.
Thấy sơn cốc này quả thật là nơi mà kiếp trước mình ở, đôi mắt vốn toát lên nghi ngờ của anh không khỏi đột nhiên co rút lại, lúc này trong lòng càng bị khiếp sợ và giật mình lấp đầy.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Sao tình hình lại trở nên không giống vậy?
Rõ ràng kiếp trước, mãi cho đến khi mình rời đi, trong sơn cốc này hoàn toàn không có người thứ hai đến, vì sao kiếp này, lại có người xuất hiện ở đây?
Vẻ mặt Mặc Bắc Thâm ngưng trọng, lông mày nhíu chặt, ánh mắt một lần nữa rơi xuống trên người bóng dáng đáng yêu trước mặt, nhìn cô gái xa lạ trẻ tuổi kia, trong đôi mắt đỏ ngầu của anh đột nhiên nhiều hơn một vòng trầm tư.
Cảm giác những chuyện xảy ra tối này, chuyện sau còn kì quái hơn chuyện trước.
Thậm chí còn khiến cho người ta không sao tưởng tượng được.
Ngay tại mười mấy phút trước, anh từ trên giường bệnh của mấy chục năm sau quay về năm 1983.
Tối nay cũng chính là lúc bởi vì nhất thời chủ quan, bản thân trúng thuốc.
Đột nhiên sống lại, Mặc Bắc Thâm ngạc nhiên mờ mịt một lúc lâu mới miễn cưỡng tiếp nhận được hiện thực bản thân sống lại, nào ngờ một giây sau, đột nhiên lại nghe thấy một loạt tiếng bước chân lộn xộn.
Anh vừa định đứng dậy lên xem tình hình, lại đột nhiên xảy ra cảnh tượng trước mắt.
Nghe thấy tiếng, Cố Vãn theo bản năng hất cằm lên nhìn về phía Mặc Bắc Thâm, đôi mắt chớp chớp, cười trả lời anh: “Tôi là… Cô vợ mà ông trời phái đến cho anh đó!”
Nói xong, cô chỉ lên trời, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào, tuyệt đối không sợ đôi mắt lạnh như băng của đối phương.
“Ông trời thấy anh nhịn quá vất vả, thấy vừa hay tôi cũng cần gấp một anh đẹp trai, thế nên thiên thời địa lợi nhân hòa…”
“Hai ta cứ như vậy tốt đẹp gặp nhau.”
Mặc Bắc Thâm: “!!!”
Nói thật ra, cho dù anh từng trải, có nhiều kinh nghiệm, trải nghiệm, lại còn sống nhiều hơn một đời, vào thời khắc này cũng bị lời nói kinh người của cô gái kia làm cho sợ ngẩn ngơ.
Thậm chí còn có chút không kịp trở tay.
Anh đè xuống cảm xúc sóng to gió lớn trong lòng, nhìn kỹ Cố Vãn, đôi mắt sắc bén liếc qua gương mặt xinh đẹp đáng yêu của cô, bởi vì trúng thuốc khiến cho gương mặt cô ửng hồng.
Dưới ánh trăng, gương mặt tinh xảo của cô nhóc ửng đỏ, trắng nõn nà, nhìn rất xinh đẹp.
Yết hầu của Mặc Bắc Thâm vô thức lên xuống, mặc dù không biết vì sao vào giây phút chính mình bàn giao xong di chúc, đột nhiên lần nữa quay về mấy chục năm trước, nhưng lúc này đây, anh phát hiện ra một chuyện càng thú vị hơn.
Đời trước, một khi anh bị phụ nữ chạm vào sẽ bị dị ứng, vậy mà lại không bài xích cô gái này đến gần và đụng chạm, điều này khiến Mặc Bắc Thâm thật sự ngạc nhiên, thậm chí còn là khiếp sợ không thôi.
Đây xem như niềm vui bất ngờ khi sống lại sao?
Dù sao kiếp trước mình độc thân cả một đời.
Cố Vãn thấy sau khi mình nói xong, người đàn ông kia thật lâu không lên tiếng, bèn ngẩng đầu lên nhìn anh, lại ngoài ý muốn thấy hình như anh đột nhiên gặp phải chuyện bất ngờ gì đó thì phải, có vẻ hơi thất thần.
Cô giơ tay lên quơ trước mặt anh: “Này, anh vẫn ổn đó chứ?”
“Tôi không sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
