Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Dễ Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Lữ Trưởng Chương 3: Hận Ý

Cài Đặt

Chương 3: Hận Ý

Chẳng mấy chốc nhà bọn họ sẽ đến Thâm Thị sống ngày lành, vì bảo đảm chuyện năm đó bọn họ lén đổi đứa nhỏ cả đời này không bị người bên ngoài và nhà họ Hạ biết được, cho nên con khốn Cố Vãn này nhất định phải ở lại Triệu gia thôn, cũng chỉ có thể ở lại Triệu gia thôn.

Cho dù chết nó cũng chỉ có thể chết ở chỗ này.

“Vâng ạ, bây giờ con về tìm cha ngay.” Thiếu niên hào hứng nói một câu bèn xoay người chạy ra nhà lá.

Mẹ Cố theo sát phía sau, bà ta vội vàng nhìn qua Cố Vãn một cái, không chút lưu tình lắc eo thô của mình đi ra ngoài.

Mà bên phía Cố Tú Hoa, chờ mẹ Cố vừa rời đi nhà lá, cô ta lập tức đưa ánh mắt dừng trên người Cố Vãn, ánh mắt mang theo bảy phần đắc ý, ba phần ghen ghét.

“Phi! Con khốn, đồ hồ ly tinh, dáng dấp xinh đẹp thì sao chứ? Có thân thế tốt thì sao nào? Còn không phải làm trâu làm ngựa cho chúng tao sai khiến mười mấy năm!”

Nói xong cô ta lại lập tức đắc ý quên mình hướng về phía Cố Vãn khoe khoang: “Cố Vãn, chắc chắn là mày không nghĩ đến, qua nửa tiếng nữa mày sẽ trở thành chiếc giày rách trong thôn chúng tao, mặc người đánh chửi, đến lúc đó sẽ không ai coi trọng mày, càng không có ai đồng tình cho mày.”

“Chỉ dựa vào thứ đê tiện như mày, hoàn toàn không xứng đáng tranh đoạt thân phận thiên kim tiểu thư với em gái tao!”

Lúc nhắc đến mấy chữ thiên kim tiểu thư này, trong mắt Cố Tú Hoa xuất hiện ghen tỵ và hận ý càng thêm mãnh liệt.

Cô ta ghen tỵ với em hai của mình, từ một con nhóc nông thôn biến thành thiên kim tiểu thư nhà giàu, vừa tức vừa buồn bực năm đó cha mẹ mình không đưa cô ta đổi đến gia đình kia hưởng phúc.

Chỉ cần nghĩ đến chính mình bỏ lỡ cơ hội làm thiên kim hào môn, gương mặt Cố Tú Hoa không khống chế được mà trở nên dữ tợn, ngũ quan cũng trở nên vặn vẹo, hận ý như nước chảy điên cuồng sinh sôi.

Ánh mắt cô ta đầy không cam lòng trừng Cố Vãn, hận không thể biến gương mặt trứng ngỗng sinh đẹp của Cố Vãn thành cái động: “Đều là do con hồ ly tinh nhà mày sai, là mày hại tao không được làm thiên kim tiểu thư, tao cào chết cái thứ thấp hèn bại hoại nhà mày…”

Nói xong cô ta muốn nắm mặt Cố Vãn.

Cô ta ghen ghét gương mặt của Cố Vãn suốt 19 năm, cho dù những năm nay Cố Vãn làm nhiều việc đồng áng, phơi nắng nhiều, nhưng mặt cô không bị đen, trắng nõn nà, như trứng gà bóc vậy, bóng loáng non mịn.

Mỗi lần nhìn thấy gương mặt xinh đẹp như tiên nữ kia, cô ta lại ghen tị.

Ngay lúc móng tay Cố Tú Hoa sắp hạ xuống, người lúc trước còn hôn mê đột nhiên mở mắt.

Trong nháy mắt…

Đôi mắt hạnh kia cực kỳ lạnh lẽo.

“Mày… ưm…”

Cố Tú Hoa hoàn toàn không kịp kêu lên đã bị đánh cho hôn mê.

Chờ khi mẹ Cố dẫn Lý Ma Tử về, hai người vừa đi vào nhà lá, trên lưng không khỏi cảm thấy mát lạnh.

Một giây sau…

Rầm, rầm, hai tiếng vang mạnh.

Hai người song song ngã xuống đất ngất đi.

Nhìn người ngã xuống bất tỉnh, trong ánh mắt lạnh lùng của Cố Vãn hiện lên mấy phần sắc bén.

Bây giờ nếu cơ thể này là của cô, vậy cô toàn quyền làm chủ, muốn hại cô, vậy thì nhất định phải trả giá gấp mười lần.

Cố Vãn mỗi tay kéo một người, động tác muốn thô bạo thế nào thì thô bạo thế ấy.

Cô kéo người đến cùng một chỗ để đó, sau đó lấy sáu viên thuốc trong không gian ra.

Ba người mỗi người hai viên, dược hiệu tăng gấp đôi.

Tiếp đó mời hai mẹ con nhà này tận hưởng quà đáp lễ đi.

Rời khỏi nhà lá, Cố Vãn chịu đựng cơ thể mơ hồ phát tác khô nóng, tìm một ít rơm rạ ở bên cạnh, lấy bật lửa ra châm lửa, ngọn lửa dần dần cháy to, cô tăng tốc đi nhanh rẽ vào đường nhỏ về thôn.

“Cháy rồi, cháy rồi, người đâu, nhanh đến cứu hỏa, nhà lá cuối thôn bốc cháy!”

Cố Vãn lại lấy loa phóng thanh trong không gian ra, cao giọng hò hét bảy tám lần, sau đó cất loa đi, xông vào màn đêm.

Vừa đi vào núi, cô một đường phi nước đại.

Mặc dù bên trong không gian của cô có rất nhiều đồ, nhưng cũng khó giải được dược hiệu của loại thuốc này, càng không có không gian linh tuyền nghịch thiên, huống hồ bản thân cô học được rất nhiều kỹ năng, nhưng cố tình lại không học được y thuật.

Mà không gian của cô cũng chỉ có thể dùng ý niệm khống chế, người không vào được.

Cho nên, vì kế hoạch hôm nay cũng là để tranh thủ thời gian tìm một chỗ an toàn ngồi mạnh mẽ vượt qua.

… Bên này, Triệu gia thôn.

Sau khi bị Cố Vãn gây nên oanh động, chỉ một lát sau, đã vang lên âm thanh ồn ào.

Xa xa có thể nghe thấy bên phía nhà lá truyền đến mọi người hô cứu hỏa.

Đêm hôm khuya khoắt, vốn dĩ trong thôn rất yên tĩnh, lại thêm tiếng thôn dân cực kỳ vang dội hữu lực, cho dù ở trong núi lớn cũng loáng thoáng nghe thấy.

“Hả? Không phải nói nhà lá cháy sao? Sao không phải?”

“Không cần biết có phải hay không, trước dập lửa rồi nói sau…”

Thoáng chốc mấy thôn dân đang chuẩn bị cứu hỏa lập tức im bặt, người cũng đồng loạt sững sờ ngay tại chỗ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc