Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đề phòng ngừa hậu họa thôi!
“Trên đường tới đây, đồng chí Tô này đã kể lại chuyện của cháu cho chú, con bé Cố, chú sẽ làm nhân chứng cho cháu!” Triệu Quốc Hoa lập tức bày tỏ thái độ, ánh mắt nhìn về phía Cố Vãn lại lộ ra vẻ hơi phức tạp.
Chủ yếu là ông ta quá ngạc nhiên, thậm chí còn cực kỳ kinh ngạc nữa.
Chỉ sợ toàn bộ thôn Triệu Gia bọn họ cũng không có người nào có thể ngờ được một Cố Vãn trầm mặc ít nói ngày thường lại thay đổi chóng mắt chỉ sau một đêm.
Bây giờ cô không chỉ có sự thay đổi rất lớn về thân thế mà còn có một đối tượng lợi hại nữa.
Triệu Quốc Hoa không nhịn được mà cảm thán một câu, ông ta giơ tay nhận ba tờ đơn đoạn tuyệt quan hệ đó, sau đó nhìn về phía người đàn ông đứng bên trái Cố Vãn kia, gật đầu với đối phương.
Ông ta đã từng gặp người đàn ông này rồi, sáng hôm nay chính anh đã đi cùng đồng chí Tô đến nhà ông ta, vừa tới đã hỏi thăm ông ta về tình hình của Cố Vãn và nhà họ Cố.
Mới đầu trong lòng Triệu Quốc Hoa còn rất bối rối, thầm nghĩ bình thường con bé Cố Vãn này còn không bước chân ra khỏi thôn, theo lý mà nói sẽ không gây sự ở bên ngoài được mới đúng, thẳng cho đến sau đó nghe rõ ý đồ tới đây của người đàn ông này, ông ta mới chợt hiểu ra.
Nhưng kèm theo đó cũng là kinh ngạc và khó tin.
Bởi vì người đàn ông này còn trẻ như thế mà đã là một lữ trưởng, cầu vai trên quân trang là hai sọc ba sao, cấp bậc thượng tá, phải từng lập được rất nhiều quân công mới có thể ngồi lên được vị trí này.
Triệu Quốc Hoa đọc xong nội dung bên trên lá đơn đoạn tuyệt quan hệ rồi quay người, tức giận quát hai vợ chồng Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân mới giọng điệu rất khó chịu: “Cố Kiến Thiết, Hà Thúy Phân, hai người mau vào đây ký tên!”
Đúng là mất mặt chết đi được!
Ngay cả loại chuyện thiếu đạo đức như trộm con mà bọn họ cũng làm ra cho được.
Danh tiếng của thôn Triệu Gia bọn họ đang tốt lại bị hai vợ chồng nhà này làm hỏng bét hét.
Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân nghe thấy giọng của trưởng thôn, lập tức như quả cà dầm sương, không dám nói gì.
Sau đó, một đám người đi vào trong phòng khách.
Sau khi ngồi xuống, Mặc Bắc Thâm lấy một cây bút máy hiệu Anh Hùng ra đưa cho Cố Vãn.
Cố Vãn nói cảm ơn anh rồi cầm bút, viết tên của mình và ấn điểm chỉ lên trên đơn đoạn tuyệt quan hệ một cách dứt khoát nhanh nhẹn, sau đó đưa cho Cố Kiến Thiết và Hà Thúy Phân.
“Cố Thiên Bảo và Cố Tú Hoa cũng phải ký tên điểm chỉ.”
“Thiên Bảo đã bị tụi mày đá ngất, giờ còn chưa tỉnh kia kìa, sao mà ký tên? Còn cả Tú Hoa nữa, mu bàn tay của nó đã bị mày giẫm tróc da cả rồi, người còn đang bất tỉnh, tao…”
Còn chưa đợi Hà Thúy Phân nói xong thì Triệu Quốc Hoa đã vỗ bàn một cái, ông ta lớn tiếng quát: “Hai chị em tụi nó chưa tỉnh nhưng không phải vẫn còn hai người hay sao? Bớt lắm lời vô nghĩa đi, ký mau lên! Ký xong mang ra ngoài cho hai đứa chúng nó điểm chỉ!”
“…” Hai vợ chồng run bắn lên, cầm bút chấp nhận số phận ký tên và điểm chỉ.
Cố Vãn nhìn một màn này mà hơi nhếch khóe môi, cũng không vạch trần chuyện Cố Tú Hoa đã sớm tỉnh lại.
Cô dự định đợi lú đi rồi sẽ tặng cho đối phương một món quà!
Một lúc sau, ba tờ đơn đoạn tuyệt quan hệ đã được ký xong.
Cùng lúc đó, Hà Thúy Phân đã điểm chỉ xong lập tức bắt đầu đuổi người.
Bà ta trừng mắt nhìn Cố Vãn với vẻ hung thần ác sát, chỉ hận không thể đục ra mấy cái lỗ trên mặt cô: “Cố Vãn, mày kêu tụi tao ký vào đơn đoạn tuyệt quan hệ, giờ tụi tao đã ký xong rồi. Còn tiền mà mày đòi, tụi tao cũng đồng ý ba ngày nữa sẽ trả cho mày, bây giờ mày có thể rời khỏi nhà tao được chưa?”
“Còn nữa, Lan Lan nhà tao…”
Nghe thế, Cố Vãn chậm rãi nâng mắt lên nhìn về phía bà ta, nhẹ nhàng bâng quơ đáp một câu: “Yên tâm đi, chỉ cần trả đủ tiền hiển nhiên Hạ Lan Lan có thể tiếp tục ở lại nhà họ Hạ hưởng thụ cuộc sống sung sướng của cô ta!”
Hà Thúy Phân nghe thấy cô nói như vậy lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm, đồng thời, bàn tính nhỏ trong lòng bà ta cũng bắt đầu gạt thật nhanh.
Tuy rằng cuối cùng không thể hủy hoại được sự trong sạch của Cố Vãn nhưng Cố Vãn lại là một con ngu, chỉ cần bọn họ ký tên vào đơn đoạn tuyệt quan hệ này rồi trả một khoản tiền là không còn ai truy cứu chuyện này nữa.
Việc này có gì đâu?
Tiền, bà ta có thể gọi điện kêu Lan Lan nghĩ cách nhưng bắt đầu từ hôm nay trở đi, Cố Vãn sẽ biến thành một đứa đáng thương không có nhà để về.
Cố Vãn liếc mắt nhìn Hà Thúy Phân với ánh mắt sâu thẳm, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh sau đó cô nói một câu với vẻ mặt không có cảm xúc: “Trả lại hồ lô ngọc cho tôi.”
“Hồ lô ngọc cái gì? Không có…”
Giọng điệu của Hà Thúy Phân vô cùng kiên định, vào một khắc đối diện với ánh mắt vừa lạnh lùng vừa sắc bén kia, giọng nói của bà ta lập tức ỉu xìu.
“Trả thì trả, mày nghĩ tao thèm cái thứ rẻ rách đó của mày chắc!”
Nhưng lòng bà ta lại đang nhỏ máu.
Bà ta trừng mắt nhìn Cố Vãn với vẻ cực kỳ giận dữ, đứng dậy đi về phòng lấy hồ lô ngọc ra mà không hề cam tâm tình nguyện một tí nào.
Không đến hai phút sau, Hà Thúy Phân đã quay trở lại phòng khách.
Mỗi một bước chân của bà ta giậm cực kỳ mạnh xuống nền nhà như thể muốn giẫm vụn chúng vậy.
Bà ta ném hồ lô ngọc xuống trước mặt Cố Vãn, trực tiếp đuổi người: “Trả cho mà! Rời khỏi nhà tao ngay!”
Cố Vãn nhìn hồ lô ngọc bị ném qua đây lập tức giơ tay tiếp.
Mí mắt cô hơi nâng lên, chỉ nhìn thấy hồ lô ngọc phỉ thúy trong lòng tay lóe lên ánh sáng, thân hồ lô nhỏ nhắn tinh xảo xanh đến trong suốt lấp lánh.
Để soi dưới ánh sáng lập tức lộ ra hai con chữ nhỏ được khắc bên trên miếng ngọc – Vãn Vãn.
Cố Vãn nhẹ nhàng vuốt ve hồ lô ngọc có giá trị liên thành trong lòng bàn tay, ánh mắt lại hơi ảm đạm, loại phỉ thúy thủy tinh chủng lâu năm, toàn thân xanh đến tràn trề sức sống như vậy cực kỳ hiếm có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
